Không khí bên trên hồ nước bỗng chốc căng như dây đàn, vô số ánh mắt tức tối nhìn về phía gã thanh niên đó, ba quả Sinh Sinh Huyền Linh Quả trong tay hắn khiến nhịp thở của bọn họ cũng trở nên nặng nề.
Sinh Sinh Huyền Linh Quả trên hòn đảo có tất cả sáu quả, mà một nửa số đó đã rơi vào tay Lâm Động, điều này sao có thể không khiến bọn họ ghen tỵ?
Một số cường giả ở xung quanh đều nhìn Lâm Động với ánh mắt rực lửa. Tuy trong ánh mắt bọn chúng có sự thèm muốn, nhưng cũng không lập tức thể hiện địch ý như Ngụy Tùng. Dù sao thực lực Lâm Động vừa thể hiện và đám người Cổ gia ở bên cạnh cũng khiến bọn họ dè chừng.
- Ngụy Tùng, kỳ vật này ai có năng lực thì giành được. Các ngươi không giành được thì trách được ai?
Cổ Yên và người của Cổ gia nhanh chóng phóng lại chỗ Lâm Động. Cổ Yên cười lạnh, nói.
- Hắc hắc, đúng là ai có năng lực thì sẽ giành được! Lát nữa bọn ta giải quyết tên tiểu tử đó vậy là bọn ta có năng lực hơn rồi!
Ngụy Tùng nhếch mép cười.
- Muốn cướp Sinh Sinh Huyền Linh Quả, không thể chỉ dựa vào cái miệng!
Lâm Động nhìn Ngụy Tùng với ánh mắt lạnh lùng, cười một cái rồi cất Sinh Sinh Huyền Linh Quả vào túi Càn Khôn.
- Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đã vậy thì đừng trách Ngụy gia ta tàn độc!
Ánh mắt Ngụy Tùng tối sầm lại, vừa dứt lời thì cường giả Ngụy gia cũng tập hợp lại, nhìn Lâm Động với vẻ đầy ác ý.
Thế lực các phương thấy vậy, cũng không định nhúng tay vào. Thực lực hai nhà Cổ, Ngụy đều rất mạnh, nếu hai bên liều mạng với nhau đương nhiên là tốt, đến khi lưỡng bại câu thương, bọn họ sẽ được lợi lớn. Dù sao Loạn Ma Hải rộng lớn vô tận, bọn họ cũng chẳng sợ đắc tội hai thế lực lớn kia.
- Ha ha, Mạc huynh, Hàn huynh, không biết các huynh có hứng thú với Sinh Sinh Huyền Linh Quả không? Nếu có thì chúng ta liên thủ, sau đó chia đều ba quả!
Quả nhiên Ngụy Tùng vô cùng gian xảo, hắn nheo mắt lại một cái, sau đó bỗng nhìn về phía Mạc Trảm và Hàn Đào.