Khi lời Lâm Động vừa dứt, tất cả mọi người đều cảm thấy không khí dưới chân núi lập tức căng lên như dây đàn. Gương mặt Ngụy Tùng cũng dần tối sầm lại.
Cổ Yên tay cầm kiếm đứng bên cạnh Lâm Động, đệ tử Cổ gia cũng đứng dồn lại, ánh mắt không hề nhân nhượng nhìn đoàn người Ngụy gia, nhìn qua dường như có thể động thủ bất cứ lúc nào.
Sắc mặt Ngụy Tùng tối lại, nhưng một lúc sau hắn lại mỉm cười, tay vỗ vỗ tay, nhìn Lâm Động:
- Ha ha, đúng là có khí phách, nhưng chỉ sợ có những chuyện ngươi không có tư cách, cũng không có khả năng để quản! Ta không nhận ra ngươi, chắc chắn Ngụy gia và ngươi cũng không có ân oán gì, Ngụy gia trước nay luôn khoan dung với bằng hữu, nhưng với kẻ địch thì có lẽ hắn sẽ phải nếm mùi ăn ngủ không yên!
Lâm Động cũng cười:
- Lời nói đó có lẽ không có tác dụng mấy với ta!
Hiện tại hắn chỉ đơn độc một mình, căn bản chẳng có bất cứ gánh nặng nào, dù thế lực Ngụy gia có lớn, nhưng ở trong Loạn Ma Hải rộng lớn bao la này, tay chân bọn chúng không thể vươn đến mọi ngóc ngách được. Dù sao nếu đánh không lại thì hắn có thể bỏ chạy, Ngụy gia cũng chẳng thể làm gì nổi hắn!
- Hy vọng là thế!
Ngụy Tùng cười nhạt, chỉ là nụ cười ấy vô cùng lạnh lẽo, hắn nhìn xuống chân núi, lúc này cũng có không ít cường giả đã tới, điều này khiến hắn cũng có chút dè dặt. Dù sao hiện giờ vẫn chưa nhìn thấy Sinh Sinh Huyền Linh Quả mà đã tốn sức đánh với Cổ gia, đó là lựa chọn không hề sáng suốt chút nào.
- Đi thôi!
Ngụy Tùng thu lại ánh mắt, tay vung lên quay người đi. Hắc y nhân bên cạnh hắn liếc nhìn Lâm Động, hắn hơi ngẩng đầu lên để lộ gương mặt trắng nhợt, khóe miệng như cong lên cười lạnh lùng, rồi giơ bàn tay ra tóm trong không khí về phía Lâm Động sau đó quay người đi.
o0o
- Từ huynh, tên tiểu tử đó, đừng để hắn sống mà rời khỏi Huyền Linh Đảo!
Ngụy Tùng bay đi, vẻ mặt u ám nói.
- Ha ha, ta đã nói rồi, sẽ biến hắn thành Nhân khôi của ta!
Hắc y nhân cười, nụ cười lạnh lẽo khiến người ta lạnh gáy.
Ngụy Tùng gật đầu, sâu trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn, rõ ràng thái độ vừa rồi của Lâm Động đã khiến hắn bạo nộ.