Phập phập!
Vô số đạo hàn quang bắn trở lại với thanh thế hung mãnh hơn rất nhiều, sau đó bắn lên tấm lá chắn tinh thần lực, tốc độ chậm dần, cuối cùng đóng băng giữa không trung.
Nhưng mọi ánh mắt không hề chú ý tới đám hàn quang đó mà đều tập trung ở cỗ xe ngựa nổ tung kia. Ở nơi đó có một luồng khí tức cường hãn đang lan tỏa ra.
Năng lượng cuồng bạo dần tan đi, sau đó mọi người nhìn thấy một đạo thân ảnh xuất hiện.
- Lâm Động!
Đám người Cổ Yên nhìn thấy Lâm Động vẫn bình an vô sự, gương mặt đầy vẻ mừng rỡ.
- Vô duyên vô cớ gây rối việc tu luyện của người khác, như vậy có hơi thiếu giáo dưỡng không?
Lâm Động ngẩng đầu lên nhìn về Ngụy Tùng, cười nhạt nói.
Ngụy Tùng nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Lâm Động, cặp mày nhíu lại:
- Cửu Nguyên Niết Bàn? Từ huynh, huynh chắc chắn hắn là cường giả ẩn nấp trong Cổ gia sao?
Hắc y nhân cũng nhìn về phía Lâm Động, cẩn thận quan sát kỹ lưỡng rồi gật đầu:
- Tên tiểu tử này không hề đơn giản, đừng xem thường hắn.
- Vậy sao? Ta lại cảm thấy tò mò, một tên tiểu tử Cửu Nguyên Niết Bàn thì có thể không đơn giản đến mức nào?
Ngụy Tùng nhếch mép cười nhạt.
- Cửu Nguyên Niết Bàn? Sau khi hồi phục thực lực cũng chỉ thế này thôi?
Rõ ràng không chỉ có Ngụy Tùng là cảm thấy nghi ngờ thực lực của Lâm Động, mà ngay cả đám đệ tử Cổ gia cũng nhíu mày nhìn Lâm Động. Trước đó Lâm Động nói đầy tự tin như thế, bọn họ còn tưởng sau khi hồi phục ít nhất thì hắn cũng phải được trình độ như Cổ Yên. Nhưng giờ hắn chỉ mới vừa đột phá Cửu Nguyên Niết Bàn mà thôi…
Thực lực này có thể chống lại được Tiên Phù sư sao?
Đám đệ tử Cổ gia nhìn nhau, tuy miệng không nói gì nhưng trong lòng thì đầy hoài nghi, dù gì thì thực lực và những gì hắn nói có khoảng cách quá lớn.