Mấy người Cổ Yên sững sờ nhìn Lâm Động giơ tay ra với dáng vẻ vô cùng tự nhiên, nhất thời cảm giác bất lực dâng tràn, hắn ta…
- Ngươi còn chưa làm gì cho bọn ta thấy, ai biết được ngươi có cầm Huyền Nguyên Đan mà chạy mất không chứ?
Một gã đệ tử Cổ gia lẩm bẩm.
- Ta đã nói rồi, ta cần Huyền Nguyên Đan để trị thương!
Lâm Động nói.
Đúng là trước đó Cổ Yên có nghe nói Lâm Động cần Huyền Nguyên Đan để trị thương, chỉ là không ngờ lại cấp thiết đến như vậy.
- Một vạn Huyền Nguyên Đan không phải con số nhỏ. Đệ tử trực hệ của Cổ gia chúng ta mỗi tháng cũng chỉ được nhận chưa đến một ngàn viên. Cho ta chút thời gian gom góp đã, được chứ?
Cổ Yên hơi chút trầm ngâm, sau đó mới nói.
- Được thôi!
Lâm Động gật đầu, rồi đi về phía một cỗ xe ngựa:
- Các ngươi hãy cố gắng càng nhanh càng tốt. Hai ngày tới ta sẽ toàn lực dưỡng thương, nếu không, tên Tiên Phù sư kia lại ra tay ta cũng hết cách!
Cổ Yên nhìn Lâm Động chui vào thùng xe, cặp mày bất giác nhíu lại.
- Cổ Yên tỷ, có tin tưởng được hắn không? Tuy có lẽ hắn có chút bản lĩnh, nhưng Tiên Phù sư… không phải ai cũng đối phó được đâu!
Một gã đệ tử Cổ gia nói nhỏ, trong giọng nói chứa đầy sự hoài nghi.
Những đệ tử khác cũng gật đầu lia lịa, rõ ràng vẫn còn hoài nghi với thực lực của Lâm Động, nhưng tư thế hiên ngang trước đó của hắn lại khiến bọn họ không dám nghi ngờ trước mặt hắn.
- Lũ Yêu thú tấn công chúng ta hôm nay có lẽ đúng là bị kẻ khác khống chế. Mà bản lĩnh đó, e là cũng chỉ có cường giả có tu vi tinh thần lực đến trình độ Tiên Phù sư mới làm được!
Cổ Yên khẽ nói.
- Mấy ngày nay quan sát cũng thấy Lâm Động không phải loại nói bừa, hơn nữa chúng ta hiện giờ cũng không có nhiều sự lựa chọn. Chúng ta nhất định phải có Sinh Sinh Huyền Linh Quả, ta cũng nhất định phải có nó để đột phá lên Sinh Huyền Cảnh, nếu không trong Võ hội Ngũ gia hai tháng nữa, thành tích của Cổ gia chúng ta e rằng sẽ…