Lâm Động bước ra khỏi khu rừng cũng nhìn thấy ngay đám đệ tử Cổ gia đang túm tụm gần đó. Hắn liếc mắt nhìn thi thể đám Yêu thú đang bị bọn họ vây quanh, trong lòng nhất thời hiểu rõ mọi chuyện, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, bước chân chuyển sang hướng khác.
- Lâm Động!
Cổ Yên thấy thế vội lên tiếng.
- Có việc gì không?
Lâm Động nhìn nàng, ngữ khí bình thản khiến trong lòng đám đệ tử Cổ gia nhất thời ngứa ngáy khó chịu. Nhưng rồi bọn họ nghĩ hắn có thể là một nhân vật vô cùng lợi hại, nên đành nhẫn nhịn lại.
- Đám Yêu thú này… là do ngươi giết?
Cổ Yên không để tâm đến thái độ của Lâm Động, ngón tay chỉ vào xác đám Yêu thú, ánh mắt nhìn hắn với vẻ kỳ lạ, hỏi.
Lâm Động không khẳng định cũng chẳng phủ định.
- Hừ, rốt cuộc có phải hắn làm không thì thử là biết!
Rõ ràng Cổ Anh rất khó chịu với thái độ của Lâm Động, nàng ta hừ lạnh một tiếng sau đó bước chân ra, hai ngón tay cong lại, một đạo kình phong bắn thẳng tới ngực Lâm Động.
Cổ Anh ra tay đột ngột, ngay cả Cổ Yên cũng không kịp phản ứng, muốn ngăn lại cũng không kịp nữa.
Vút!
Chỉ phong mạnh mẽ của Cổ Anh nhanh chóng bắn lên ngực Lâm Động, nhưng nơi đó lại như làm bằng thép tinh luyện, một chiêu của Cổ Anh không hề khiến Lâm Động suy suyễn chút nào.
- Nhục thể cường hãn thật!
Sắc mặt Cổ Anh biến đổi, ngay sau đó nàng nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng của Lâm Động, trong lòng khẽ biến, cả người nhảy lên, định lùi về phía sau.
Thé nhưng ngay lúc đó Lâm Động đã xuất hiện trước mặt nàng như quỷ mị, bàn tay thò ra, nhanh như chớp tóm chặt lấy cổ nàng, có thể g**t ch*t Cổ Anh bất cứ lúc nào!
- Lâm Động!
Những người xung quanh cũng giật mình hành động bất ngờ của Lâm Động, Cổ Yên vội vàng nói:
- Đừng kích động, Cổ Anh chỉ hơi l* m*ng chứ không có ý xấu!
Ánh mắt Lâm Động u ám nhìn Cổ Anh đang tràn đầy vẻ sợ hãi, trong mắt hắn hiện lên sát ý khiến Cổ Anh tái mặt. Vẻ đẹp của Cổ Anh bình thường khiến không ít nam nhân điên đảo, nhưng ở trong mắt Lâm Động lúc này chẳng khác gì mấy cái xác Yêu thú kia.
Nàng không hoài nghi Lâm Động lúc này đang muốn g**t ch*t mình!