Màn đêm lại buông xuống, đoàn xe của Cổ gia lại hạ trại. Hiện giờ bọn họ đã vào sâu trong Huyền Linh Đảo. Dấu vết của những loài Yêu thú trong rừng nguyên sinh ngày một nhiều hơn, vì thế mà tầng phòng ngự cũng được thăng cấp. Không chỉ có hộ vệ tuần tra liên tục mà xung quanh doanh địa còn dặt bẫy đề phòng đánh lén.
Lâm Động tĩnh tọa bên cạnh xe ngựa, mắt nhìn vào trung tâm của doanh địa, nơi đó tập trung các đệ tử Cổ gia, xem ra rất náo nhiệt. Nhưng hắn không hề có ý lại gần, bởi vì hắn có thể cảm nhận được sự lạnh lùng của bọn họ với mình.
- Thương thế cũng lành được năm sáu phần rồi, Sinh Khí trong Huyền Nguyên Đan đúng là rất có ích cho ta, nếu có thêm nữa thì hiển nhiên sẽ phục hồi nhanh hơn, thậm chí có thể xung kích cảnh giới Cửu Nguyên Niết Bàn!
Lâm Động siết tay lại, sự vô lực trong người đã biến mất, từng đợt năng lượng đang bắt đầu hồi phục, nhưng vẫn chưa thể trở lại trạng thái tốt nhất. Thương thế lần này quả thực quá nặng, nếu không phải nhờ có Thiên Long Khí dung nhập vào thân thể thì có lẽ hiện giờ hắn đã nửa tàn phế rồi, muốn hồi phục hoàn toàn sẽ mất nhiều thời gian hơn.
- Huyền Nguyên Đan a!
Lâm Động lắc đầu bất lực, mấy trăm viên Huyền Nguyên Đan lấy từ chỗ Cổ Nhã hắn đã dùng hết, chưa nói đến việc Cổ Nhã có còn hay không, nhưng hiển nhiên hắn không thể nào lại mở miệng xin nàng ta nữa, vì như thế đến hắn còn cảm thấy quá đáng.
Không có Huyền Nguyên Đan, Lâm Động đành phải dựa vào khả năng tự phục hồi của bản thân, dần dần điều dưỡng…
- Lâm Động đại ca!
Thanh âm của Cổ Nhã vang lên từ bên cạnh, sau đó Lâm Động nhìn thấy tiểu cô nương ấy đưa tới miếng thịt nướng, gương mặt thanh tú ửng hổng nhìn thật đáng yêu.
Lâm Động khẽ cười với Cổ Nhã, nụ cười ôn hòa đó chưa từng thấy hắn cười với bất cứ đệ tử Cổ gia nào khác. Rõ ràng hắn cũng rất có thiện cảm với nàng thiếu nữ tốt bụng thuần khiết này.
- Tiểu Nhã, đêm nay muội đừng cách xa ta quá!
Lâm Động cắn mạnh một miếng thịt, hai mắt nheo lại nhìn về phía sâu trong khu rừng, khẽ nói.