- Năm ngày trước ta nhìn thấy ngươi bên vệ đường, lúc đó toàn thân ngươi đẫm máu, hôn mê bất tỉnh, nhưng ta thấy ngươi vẫn còn thở nên đưa về đây…
Nàng thiếu nữ thanh tú nhìn Lâm Động, khẽ nói:
- Ta là Cổ Nhã!
- Ta là Lâm Động, đa tạ cô nương đã cứu mạng!
Lâm Động cười hiền hòa, do dự một chút rồi nói:
- Không biết khi cứu ta, cô nương có thấy quanh đó có ai bị thương nữa không?
Đương nhiên hắn muốn hỏi đến Tiểu điêu, Tiểu Viêm.
Cổ Nhã ngẫm nghĩ một chút rồi lắc lắc đầu. Lâm Động thất vọng, xem ra hắn đã thất tán Tiểu điêu, Tiểu Viêm thật rồi.
- Thương thế của ngươi rất nặng, ta đã mời Cổ Yên tỷ xem qua, tỷ ấy nói…
Cổ Nhã ngập ngừng một chút rồi nhìn Lâm Động dáng vẻ thương xót:
- Tỷ ấy nói… e là sau này ngươi không thể tu luyện được nữa!
Lâm Động hơi khựng người, rồi cũng không thể hiện điều gì. Hắn biết thương thế của mình quả thực quá kinh hãi, nếu là ngươi khác thì chắc chắn hết đường tu luyện, nhưng hắn lại không phải người bình thường…
- Cổ Nhã cô nương, nơi đây rốt cuộc là đâu?
Lâm Động hỏi.
- Đây là Huyền Linh Đảo!
Cổ Nhã rụt rè nói.
- Huyền Linh Đảo?
Lâm Động nhíu mày, rồi hỏi:
- Nơi đây không phải Đông Huyền Vực à?
- Đông Huyền Vực?
Cái tên này khiến Cổ Nhã nhíu mày rất lâu, rồi mới chợt hiểu ra:
- Ngươi nói đến Đông Huyền Vực, một trong Tứ Đại Huyền Vực, đúng không? Đây là Hải vực Thiên Phong của Loạn Ma Hải, rất xa Đông Huyền Vực. Dù là cường giả Sinh Huyền Cảnh, cũng phải bay mất nửa năm mới tới được, trong điều kiện không bị bất cứ trở ngại nào.
- Loạn Ma Hải… Hải vực Thiên Phong?
Hai cái tên lạ hoắc này khiến cho Lâm Động hơi thất thần. Tuy hắn biết rằng sẽ bị dịch chuyển không gian tới một nơi rất xa, nhưng đến khi biết mình đã rời xa khỏi Đông Huyền Vực, Lâm Động cũng không khỏi thấy sợ hãi.
Nhưng rồi rất nhanh Lâm Động đã lắc lắc đầu xua đi cảm giác quái dị đó. Hắn và Nguyên Môn đã thành ra cục diện thế này, Đông Huyền Vực không còn chốn dung thân cho hắn nữa rồi. Hiện giờ đến Loạn Ma Hải cũng là cơ duyên. Hắn từng nghe Tiểu điêu nói về Loạn Ma Hải, đây là vùng đất rộng lớn hơn cả Tứ Đại Huyền Vực, như vậy chắc chắn Nguyên Môn không thể thò tay tới đây được, điều này cũng cho hắn một thời gian để trưởng thành tiếp.