Bóng đen khổng lồ bao phủ toàn bộ Dị Ma Thành, tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn thứ khổng lồ trên bầu trời. Thiên Yêu Điêu quả nhiên danh bất hư truyền, thể hình đáng sợ này đúng là có thể nuốt cả nhật nguyệt.
Mọi người đều cảm nhận được khí tức của Tiểu điêu đã tăng lên cùng với thể hình của hắn. Mức độ này không hề thua kém bất cứ ai trong ba đại Chưởng giáo của Nguyên Môn. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Thiêu đốt Tổ Văn, đó là thủ đoạn bảo mệnh của Thiên Yêu Điêu Tộc, tuy tạm thời có thể phục hồi thực lực nhưng sau đó sẽ bị tổn thương khá nghiêm trọng!
Lão giả mặc lam bào nhìn hắc ảnh khổng lồ, mắt nheo lại, khẽ nói.
- Nhưng dù đã hồi phục thực lực, hắn cũng không thể một mình địch lại ba người bọn Thiên Nguyên Tử, đều đã là Chuyển Luân Cảnh được!
Ứng Huyền Tử nghe vậy, nắm tay bất giác siết chặt lại, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
Trên bầu trời, năng lượng tử hắc sắc gần như biến thành tầng mây dày đặc, mây đen bao phủ quanh che lấp cơ thể Tiểu điêu.
- Muốn giết một người trong chúng ta, dù ngươi có thiêu đốt Tổ Văn cũng không làm được đâu!
Thiên Nguyên Tử nhìn bầu trời mây đen mù mịt, ánh mắt hơi tối lại nhưng rồi lắc lắc đầu nói.
- Vậy thì thử xem!
Giọng nói sắc lạnh của Tiểu điêu vang vọng, sau đó tầng mây đen cuộn trào, biến thành một vầng trăng khổng lồ lơ lửng trên bầu trời tỏa ra những luồng năng lượng kinh người.
- Yêu Nguyệt Luân!
Một móng vuốt tử hắc sắc khổng lồ xuyên qua tầng mây đen, tóm lấy vầng trăng rồi trực tiếp chém xuống ba người bọn Thiên Nguyên Tử.
Ầm!
- Hừ!
Nhân Nguyên Tử nhìn thấy thế, cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, tay vung lên, lực Sinh Tử dâng trào biến thành một chiếc đĩa tròn khổng lồ màu trắng đen.
Chiếc đĩa tròn sinh tử vừa ngưng tụ thì vầng trăng kia đã hung hăng lao xuống như thiên thạch.
Rầm!
Âm thanh vang dội truyền khắp nơi, sau đó mọi người nhìn thấy một làn sóng năng lượng hàng ngàn trượng cuộn lên như thủy triều. Vào khoảnh khắc đó, không gian nổ tung, hiện ra những đường nứt toác đen ngòm khổng lồ!