Ứng Hoan Hoan nhìn gương mặt nhuốm đầy máu của gã thanh niên trước mặt, lúc này hắn đang cười, nụ cười bất lực nhưng vô cùng cương quyết.
- Ngươi sẽ chết đấy!
Ánh mắt Ứng Hoan Hoan đỏ hoe, nước mắt không kìm được mà trào ra, nghẹn ngào nói.
- Tiểu điêu vì cứu ta mới để lộ thân phận, nếu ta khoanh tay đứng nhìn thì quá vô tình vô nghĩa rồi. Nàng có muốn nhìn thấy một Lâm Động như vậy không?
Lâm Động mỉm cười, nói.
- Ta không hiểu cái nghĩa khí giữa những nam nhân các người, nếu ngươi cố chấp muốn ra tay, ta sẽ bảo cha ta đánh ngất ngươi đem về!
Giọng nói của cô nàng thiếu nữ có phần ngang bướng, nhưng rồi đến cuối cùng, nàng cũng ngừng lại. Hiển nhiên nàng cũng hiểu chuyện này mình không thể làm được. Cuối cùng ánh mắt đỏ hoe nhìn Lâm Động với ánh mắt van nài.
- Ta chỉ muốn ngươi sống thôi!
Chỉ một câu nói khiến Lâm Động phải thở dài, sau đó lắc lắc đầu có phần tỏ ý xin lỗi. Cuối cùng hắn nhẹ nhàng đặt nàng thiếu nữ xuống, ngẩng đầu lên nhìn mấy người Thiên Nguyên Tử, cười nói:
- Tuy ta biết thực lực của mình hiện giờ so với các ngươi chỉ là sâu kiến, nhưng muốn giết huynh đệ ta thì phải bước qua xác ta đã!
- Lâm Động!
Mấy người Trần Chân nghe vậy đều hốt hoảng, hét lên.
Ứng Tiếu Tiếu, Vương Diêm cũng cắn răng, bọn họ không hề bất ngờ về sự lựa chọn của Lâm Động, chỉ là nắm tay siết chặt của bọn họ đã để lộ sự xao động trong lòng bọn họ.
- Lâm Động, chuyện ở Dị Ma Vực, Nguyên Môn ta nể tình Đạo Tông không truy cứu ngươi nữa, chuyện đó đúng là bọn ta không có lý. Nhưng Thiên Yêu Điêu Tộc và Nguyên Môn ta có huyết hải thâm thù, bọn ta ra tay với hắn hoàn toàn danh chính ngôn thuận, nếu ngươi làm bừa, e là Đạo Tông cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu!
Thiên Nguyên Tử nhìn Lâm Động, bình thản nói.
- Hà tất phải nói những lời giả dối như vậy. Ngươi rõ ràng biết quan hệ giữa ta và hắn, đương nhiên ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Ngươi đã sớm biết vậy, như thế Đạo Tông cũng không có lý do can dự!
Lâm Động châm chọc, nói.
Thiên Nguyên Tử cười nhạt không khẳng định cũng chẳng phủ định, sau đó nhìn sang Ứng Huyền Tử: