Trên bầu trời, không gian tách ra, một nam tử mặc áo bào xám, sắc mặt u tối và phẫn nộ bước ra. Khi người đó xuất hiện, áp lực tử của Nhân Nguyên Tử bao trùm cả tòa thành bỗng chốc bị đẩy lùi.
- Chưởng giáo Ứng Huyền Tử cũng hiện thân rồi!
Vô số ánh mắt nhìn về thân ảnh vừa xuất hiện, lập tức có những tiếng kêu lên kinh ngạc, sau đó bắt đầu kích động. Sự đối đầu giữa những nhân vật lớn thế này, không phải lúc nào cũng nhìn thấy.
- Cung nghênh Chưởng giáo!
Bốn người Trần Chân và các đệ tử Đạo Tông cũng mừng rõ, lập tức cung kính hô lớn.
Bọn họ biết sự việc hôm nay, nếu như Ứng Huyền Tử không xuất hiện thì sẽ chẳng ai có thể ngăn cản được Nhân Nguyên Tử.
- Ha ha, Ứng Huyền Tử, cuối cùng ngươi cũng chịu hiện thân!
Nhân Nguyên Tử nhìn Ứng Huyền Tử, hai mắt nhắm hờ, bình thản nói.
Ứng Huyền Tử nhìn về phía Lâm Động đang ôm lấy Ứng Hoan Hoan, nhìn thấy thương thế của bọn họ, sâu trong ánh mắt ông hiện lên hàn quang, trầm giọng nói:
- Nhân Nguyên Tử, tốt xấu gì ngươi cũng là Chưởng giáo một Tông phái, lại ra tay với đệ tử Đạo Tông ta trước mặt bao nhiêu người, ngươi cũng thật không giữ thể diện!
Nhân Nguyên Tử cau mày, sắc mặt thiếu tự nhiên rồi nói:
- Đệ tử Nguyên Môn ta lần này bị Lâm Động của Đạo Tông ngươi giết sạch, chuyện này có phải cũng quá đáng không?
- Cuộc thi có quy tắc của nó, mấy lần trước đây Đạo Tông ta tổn thất còn ít sao? Đệ tử Nguyên Môn các ngươi lần này đã làm những chuyện gì mọi người đều đã biết. Đạo Tông ta có truy cứu gì không? Lẽ nào ngươi cho rằng Đạo Tông ta không dám liều mình với Nguyên Môn ngươi đến cá chết lưới cũng rách sao?
Ứng Huyền Tử cười lạnh, nói.
Ứng Huyền Tử vừa dứt lời thì xung quanh lập tức xôn xao. Ở đây ai cũng biết những sự tổn thất của Đạo Tông trong những cuộc Thi đấu Tông phái lần trước, mà giờ Nguyên Môn lại lấy đó làm cớ, hiển nhiên là ngay cả những người bàng quan cũng không thể chấp nhận được.
Ánh mắt Nhân Nguyên Tử tối sầm lại, hắn nhìn Ứng Huyền Tử nói:
- Lâm Động bắt buộc phải đến Nguyên Môn ta đền tội. Nếu ngươi ngăn cản, Nguyên Môn ta tuyệt đối không để yên!