Uỳnh!
Cơn bão hỏa diễm tử hắc sắc như nối liền trời với đất, điên cuồng xoay chuyển, không gian như hoàn toàn biến dạng, không khí lúc này cũng trở nên cực kỳ nóng bỏng.
Cơn bão này nếu rơi vào Dị Ma Thành thì không ai nghi ngờ việc cả tòa thành sẽ bị hủy diệt!
Đôi cánh dơi khổng lồ của Tiểu điêu bỗng đập mạnh, cuồng phong bùng nổ, cơn bão hỏa diễm với sức mạnh hủy diệt lao thẳng tới thân ảnh màu tím trên bầu trời.
Ào ào!
Cơn bão ập tới, không gian xung quanh cũng nứt thành vô số vết rạn tối đen, tỏa ra một luồng năng lượng khiến da đầu tê dại.
- Ha ha…
Thế nhưng, đối mặt với trận bão hỏa diễm ác liệt đó, Nhân Nguyên Tử chỉ khẽ cười rồi lắc đầu. Bàn tay khẽ nắm lại, nguyên lực trong thiên địa bỗng nhiên ngưng tụ lại với tốc độ kinh người, sau đó biến thành một ngón tay pha lê khổng lồ to hàng trăm trượng trong bàn tay hắn.
Trên ngón tay khổng lồ đó bao phủ bởi những luồng năng lượng đáng sợ, nó không phải nguyên lực thuần túy, bên trong nó có sinh cơ nồng đậm, đằng sau thứ sinh cơ ấy lại có thứ tử khí mang lực sát thương kinh người.
Hai luồng năng lượng đáng sợ hoàn toàn khác biệt lúc này lại dung hợp với nhau, tỏa ra một luồng sức mạnh kh*ng b* tựa như Luân hồi.
Tuy mùi vị Luân hồi này rất nhạt, nhưng lại có cảm giác như khống chế được vạn vật trong thiên địa!
- Sinh tử dung hợp, tạo thành Luân hồi! Nhân Nguyên Tử đã thoát khỏi sinh tử, bước vào Luân Hồi Cảnh rồi…
Sắc mặt bốn người Tề Lôi đều chấn kinh nhìn ngón tay pha lê trong tay Nhân Nguyên Tử, trong mắt đều ánh lên sự sợ hãi nồng đậm.
Lâm Động cũng nắm chặt hai tay, trong lòng vô cùng bất an. Sự việc đến nước này đã hoàn toàn vượt khỏi sự dự liệu và khả năng kiểm soát của hắn. Thực lực của Nhân Nguyên Tử đối với hắn hiện tại mà nói thì quả thực quá mạnh. Hơn nữa, tuy hiện giờ Tiểu điêu đã dùng đến bản thể Thiên Yêu Điêu, nhưng dù gì thì thực lực của hắn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn!
Uỳnh!
Nhân Nguyên Tử vung tay, ngón tay pha lê tựa đỉnh núi chọc trời lao thẳng vào trận bão hỏa diễm tử hắc sắc trước bao ánh mắt chấn động.