Khi Lâm Động mở mắt thì đập vào mắt là bầu trời tối tăm mờ ảo. Hắn ngẩn ngơ nhìn bầu trời, mặc cho ký ức trong đầu bắt đầu trào lên như thủy triều.
- Lâm Động sư huynh tỉnh rồi!
Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài quá lâu, xung quanh bỗng có tiếng reo lớn mừng rỡ, rồi vô số tiếng huyên náo, tiếng bước chân gấp gáp vọng tới. Rất nhanh Lâm Động đã bị hàng trăm người vây quanh.
Nhìn những gương mặt mừng rỡ xen lẫn lo lắng của sư huynh đệ Đạo Tông, Lâm Động cảm thấy thật ấm áp, hắn khẽ gật đầu một cái.
Nhóm người nhanh chóng bị tách ra, Ứng Tiếu Tiếu, Ứng Hoan Hoan cũng vội tới. Ứng Hoan Hoan thấy Lâm Động đã tỉnh lại, vẻ mặt đầy nhẹ nhõm, nhưng đằng sau đó Lâm Động cũng nhìn thấy vẻ mệt mỏi của nàng.
- Cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi! Ngươi hôn mê đã năm ngày rồi đấy! Nếu ngươi còn không có động tĩnh gì thì bọn ta đã định trở về Đạo Tông rồi!
Ứng Hoan Hoan quỳ bên cạnh Lâm Động, cười nói.
- Năm ngày sao?
Lâm Động cười, cũng không thấy bất ngờ. Hắn khẽ vặn vẹo cơ thể, nguyên lực vốn khô cạn đã trở lại dồi dào, thậm chí còn hùng hồn hơn trước đây. Thương thế trên người cũng đã hoàn toàn lành lặn.
- Khả năng hồi phục của ngươi đúng là rất mạnh, có điều tổn thất quá nhiều tinh huyết, cũng may có Lăng Thanh Trúc cấp cho Thái Thanh Diên, nếu không có lẽ ngươi vẫn chưa tỉnh được!
Ứng Tiếu Tiếu ở bên cạnh nói.
- Lăng Thanh Trúc?
Lâm Động hơi khựng người, rồi gật đầu.
- Đương nhiên, mấy ngày vừa qua đều là do Hoan Hoan chăm sóc ngươi không rời nửa bước. Năm ngày nay nó chưa chợp mắt gì đâu!
Ứng Tiếu Tiếu mỉm cười.
- Tỷ tỷ!
Ứng Hoan Hoan đỏ mặt, nhìn Ứng Tiếu Tiếu đầy trách móc, dáng vẻ đó khiến một số sư huynh đệ xung quanh bật cười.
- Cảm ơn nhé!
Trong lòng Lâm Động dâng lên một trận ấm áp.
- Ngươi là đại công thần của Đạo Tông chúng ta, chăm sóc ngươi cũng là điều nên làm mà. Hơn nữa Thanh Đàn cũng rất lo cho ngươi!
Ứng Hoan Hoan chỉ về phía Thanh Đàn ở bên cạnh. Lúc này cặp mắt Thanh Đàn cũng hoe đỏ, hiển nhiên thời gian Lâm Động hôn mê, nàng cũng vô cùng lo lắng.
Lâm Động đứng dậy, xoa xoa đầu Thanh Đàn, cười:
- Nha đầu ngốc, không phải ta đã không sao rồi à?
- Là muội vô dụng, tưởng rằng hiện giờ đã có thể giúp được huynh!
Nhưng Thanh Đàn lại cúi đầu buồn bã, nói.
Sở dĩ Thanh Đàn bỏ nhà đi là vì không muốn Lâm Động một mình liều mạng. Vốn dĩ nàng tưởng hiện giờ mình đã có thể giúp đỡ được Lâm Động, nhưng khi Lâm Động nghênh chiến Nguyên Thương thì nàng mới nhận ra mình vẫn bất lực như vậy. Hơn hai năm tu luyện hầu như chẳng có chút tác dụng gì!