Ánh sáng bắn xuống từ trận pháp trên không trung, gom hết đệ tử Nguyên Môn ở bên trong.
Hành động điên cuồng của Lâm Động lúc này đã hiển hiện rõ ràng, hắn không muốn tha cho bất cứ đệ tử nào của Nguyên Môn!
Khi hiểu ra được điều này thì dù những đệ tử Bát Nguyên Niết Bàn cũng không kìm được mà hít vào một hơi khí lạnh. Đệ tử đỉnh cấp của các Tông phái khác, sắc mặt cũng tái nhợt, rõ ràng đã bị hành động điên cuồng của Lâm Động dọa cho chết khiếp.
Cuộc Thi đấu Tông phái tuy luôn có thương vong, nhưng chưa từng có ai thật sự muốn diệt trừ sạch sẽ đối phương. Ngay cả Chu Thông năm đó cũng chỉ giết hơn một trăm đệ tử và một Tiểu Nguyên Vương của Nguyên Môn mà thôi!
Vậy mà lúc này Lâm Động lại định diệt toàn bộ đệ tử Nguyên Môn! Thủ đoạn hung tàn này thật khiến người ta phải nổi da gà.
- Điên rồi điên rồi! Nếu hắn giết hết đệ tử Nguyên Môn thì có lẽ Nguyên Môn sẽ bùng nổ!
- Số đệ tử Đạo Tông chết trong tay Nguyên Môn cũng không ít đâu!
Tô Nhu cắn môi. Trước đó nàng đã tận mắt chứng kiến các đệ tử Đạo Tông bị chèn ép đến mức thế nào, hơn nữa nàng cũng biết Lâm Động trước nay là người trọng tình nghĩa, với tính cách của hắn, thấy đệ tử Đạo Tông bị tổn thương như vậy chắc chắn sẽ bạo nộ.
Mà Lâm Động một khi đã bạo nộ thì thủ đoạn sẽ khiến người khác phải lạnh xương sống. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
Ngô Quần không nói gì, rồi thở dài một tiếng, ân oán hai bên đã không thể điều hòa, đệ tử Nguyên Môn từ đầu đến cuối đều muốn sỉ nhục Đạo Tông, nhưng bọn chúng không ngờ trong số đệ tử Đạo Tông lần này lại xuất hiện Sát Thần như Lâm Động!
- Ở đây làm bất cứ điều gì thì các Tông phái cũng không được truy cứu… Nhưng nếu Lâm Động thật sự làm thế thì quan hệ giữa Đạo Tông và Nguyên Môn sẽ triệt để trở mặt!
Lăng Thanh Trúc khẽ nói.