Quang trận khổng lồ lao thẳng xuống chỗ Nguyên Thương trước bao ánh mắt chăm chú của mọi người, bỗng chốc ánh sáng ngưng tụ trên quang trận, một ngọn lửa rực cháy nhốt Nguyên Thương ở bên trong.
- Đây là Phần Thiên Trận?
Trên đỉnh núi, Lăng Thanh Trúc nhìn hỏa trận bao quanh Nguyên Thương, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc. Nàng cũng có ấn tượng sâu sắc với Phần Thiên Trận trong Phần Thiên Cổ Tàng, không ngờ Lâm Động lại triệu hồi được nó.
Rõ ràng Lăng Thanh Trúc cũng nhận ra Phần Thiên Đỉnh, nàng cũng đã chứng kiến sức mạnh đáng sợ mà xích bào nhân đã dùng để trấn áp thứ sinh vật chưa biết kia. Tuy hiện giờ Lâm Động khó lòng phát huy được uy lực của thứ bảo bối này như xích bào nhân, nhưng thực lực Nguyên Thương cũng không thể sánh được với thứ sinh vật kia.
- Tên Lâm Động này đúng là nhiều thủ đoạn, ngay đến Nguyên Thương cũng bị hắn ép đến mức thảm hại thế này!
Ngô Quần cảm thán, trong giọng nói cũng có chút thán phục. Thực lực Nguyên Thương thế nào, hắn biết rất rõ, nhưng trận chiến vừa rồi, Lâm Động không chỉ không bị rơi xuống thế hạ phong mà ngược lại còn nhốt Nguyên Thương trong trận pháp, bản lĩnh này có lẽ chẳng ai có thể phủ nhận!
- Muội đã nói rồi mà, Lâm Động đại ca không sợ Nguyên Thương đâu!
Tô Nhu không khỏi đắc ý, nói lớn. Vừa dứt lời, nàng cũng thầm thở phào. Hiển nhiên dù rất có lòng tin với Lâm Động nhưng dù sao nàng vẫn có chút lo lắng. Vì dù thế nào, đối thủ lần này của Lâm Động là Nguyên Thương, nhân vật ưu tú nhất trong số các đệ tử trẻ tuổi của Đông Huyền Vực.
- Lòng tin của muội cũng có lý do, có điều cũng không cần vui mừng sớm như thế. Muội tưởng Nguyên Thương dễ đối phó sao? Vừa rồi Thần Khôi còn bại trong tay hắn, tuy Lâm Động nhiều thủ đoạn nhưng muốn thắng hắn cũng không phải chuyện dễ!
Ngô Quần lắc đầu, nói.
- Ừm, Nguyên Thương không dễ đối phó, với Thần Khôi, ta cũng chỉ có sáu phần khả năng chiến thắng, nhưng hắn thì dễ dàng kích bại được Thần Khôi, rõ ràng có tuyệt chiêu còn ẩn giấu. Hai người bọn họ giao đấu ai thắng ai bại hiện giờ khó nói!
Lăng Thanh Trúc khẽ gật đầu, nói.
Nghe Ngô Quần nói, vốn dĩ Tô Nhu còn định phản bác, nhưng giờ nghe Lăng Thanh Trúc nói vậy, nàng chỉ có thể gật đầu, trầm mặc một lúc lại nói: