Lan tỏa trong không gian là một mùi tanh nồng của máu, tất cả dường như vô cùng yên tĩnh, và nguyên nhân gây ra sự yên tĩnh này chính là gã thanh niên trẻ tuổi vừa xuất hiện.
Gã thanh niên này, luận về thực lực bề ngoài thì không thể coi là xuất sắc ở nơi thiên tài nhiều như lá mùa thu này được, thế nhưng lại không một ai dám coi thường hắn. Mọi việc xảy ra trước đó khiến bọn họ hiểu rằng, coi thường hắn là một việc làm cực kỳ ngu xuẩn!
Vì vậy, khi giọng nói không vang dội nhưng đầy sát khí đó vang lên, không ít người đến hít thở cũng trở nên khó khăn. Bọn họ cảm thấy dường như mùi máu tanh trong không gian bỗng trở nên đậm đặc hơn hẳn.
Ứng Tiếu Tiếu ở trên không trung vội bay xuống, sau khi thấy Ứng Hoan Hoan không có gì đáng ngại thì thở phào nhẹ nhõm.
- Tiếu Tiếu sư tỷ, việc còn lại cứ để ta!
Lâm Động buông nàng thiếu nữ ra, nhìn lên Ứng Tiếu Tiếu khẽ nói.
Ứng Tiếu Tiếu nhìn hắn, trên gương mặt ấy không còn nụ cười thường ngày nữa, trong mắt là những tia máu đỏ khiến hắn trở nên vô cùng dữ dằn, chỉ là trong mắt Ứng Tiếu Tiếu, lại khiến nàng cảm thấy an lòng.
Nàng cũng nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt hắn, chắc thời gian đi đường hắn đã rất vất vả để về kịp lúc.
- Vất vả cho ngươi rồi, cẩn thận nhé!
Ứng Tiếu Tiếu đau lòng ôm Ứng Hoan Hoan, rồi nhìn Lâm Động, nói.
Tuy biết tình hình hiện nay nguy hiểm thế nào, nhưng nàng biết gã thanh niên trước mặt ít nhất sẽ làm được những chuyện không một chút chắc chắn.
- Lâm Động ca!
Lâm Động gật đầu, quay người lại thì một giọng nói đầy mừng rỡ truyền tới, Thanh Đàn xuất hiện với gương mặt xinh đẹp đầy hỷ sắc.
Lúc này Thanh Đàn đã quệt đi vết máu nơi khóe miệng, chắc hẳn không muốn Lâm Động biết mình bị thương, nhưng gương mặt nhợt nhạt cũng để lộ phần nào.
Lâm Động nhìn gương mặt nhỏ bé của Thanh Đàn, tay khẽ vỗ lên đầu nàng, lần này hắn không trách mắng nàng, chỉ là đôi mắt vốn đã dữ dằn càng trở nên đáng sợ hơn.
- Đưa Thần Khôi huynh lùi về sau!
Lâm Động nhìn Thần Khôi bị thương cách đó không xa.