Tùm!
Lâm Động vừa nhảy vào Thái Thanh Tiên Trì thì liền cảm nhận được một luồng năng lượng trong mát mà đặc biệt từ tứ phía tràn tới, sau đó không ngừng nghỉ chui vào cơ thể hắn. Khi luồng năng lượng kỳ lạ kia tràn vào, Lâm Động có thể cảm nhận được một cảm giác đau nhói dâng lên.
Nhưng cái cảm giác đau ấy không phải cái đau của việc bị thương, mà ngược lại có cảm giác thoải mái lan tỏa, cảm giác như khi vết thương đang dần dần được trị lành vậy.
- Đây là… Chức năng trị thương cường hãn thật!
Gương mặt Lâm Động hiện vẻ kinh ngạc, sau đó nhanh chóng chuyển thành mừng rỡ. Vì hắn cảm nhận được nơi có cảm giác đau chính từ những thương thế lâu ngày đã ăn sâu trong cơ thể hắn!
Bao năm nay Lâm Động đã giao chiến với vô số người, huyết chiến cũng không ít, đương nhiên trong cơ thể sẽ có vô vàn thương thế lớn nhỏ. Tuy một số thương thế nặng có thể nhanh chóng hồi phục nhưng nói cho cùng cũng có ẩn tàng một số vết thương ngầm. Bình thường những vết thương nhỏ này Lâm Động không cảm thấy gì, cũng không gây trở ngại gì lớn nhưng nếu tích tụ lại nhiều, đến một mức độ nào đó bùng phát thì không phải chuyện nhỏ.
Vì thế Lâm Động mới cảm thấy mừng rỡ như vậy khi thương thế ngầm trong cơ thể được Thái Thanh Tiên Trì mạnh mẽ hóa giải. Xem ra lần này đã bất ngờ giải quyết được những vấn đề có thể khiến hắn đau đầu sau này.
Lâm Động thầm thở phào một hơi, rồi một chút lực thôn phệ dần lan tỏa ra. Thứ năng lượng kia chui vào cơ thể hắn nhanh hơn. Lâm Động cũng không bận tâm nhiều nữa, dùng nguyên lực bắt đầu tìm kiếm Lăng Thanh Trúc.
- Sao không thấy người đâu?
Tuy hiện giờ ở dưới nước Lâm Động vẫn nhìn rõ bốn phía xung quanh, nhưng điều khiến Lâm Động thấy lạ là dưới hồ không thấy bóng dáng Lăng Thanh Trúc đâu.
- Lẽ nào xuống dưới nữa rồi?
Lâm Động nhìn xuống đáy hồ tối đen, nhíu mày lại một cái, chần chừ một chút rồi thân hình được bao bọc bởi thanh quang nhanh chóng bơi xuống dưới.