Sâu trong Dị Ma Vực, màn đen hắc ám bao phủ toàn bộ thiên địa, thỉnh thoảng có ánh hoàng hôn chiếu xuống, nhưng rồi lập tức bị màn đen nuốt chửng lấy. Ở phía xa thỉnh thoảng lại có tiếng gầm rú vang vọng không ngừng.
Vèo!
Hai thân ảnh bay tới nhanh như chớp, ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
Hai thân ảnh này chính là Lâm Động và Lăng Thanh Trúc, ba ngày trước cùng xuất phát từ Phần Thiên Cổ Tàng đến đây. Mục tiêu lần này của bọn họ chính là Thái Thanh Tiên Trì ở sâu trong Dị Ma Vực!
Hôm đó Lăng Thanh Trúc hiển nhiên rất ngạc nhiên vì Lâm Động lại chủ động đi theo mình. Ban đầu nàng muốn cự tuyệt, với tính cách của mình, nàng không muốn nợ ân tình của ai, đặc biệt là người đó lại là Lâm Động.
Nhưng cuối cùng, khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt gã thanh niên ấy, không biết vì sao nàng lại không thốt được ra lời cự tuyệt.
Tính cách nàng bình thường vốn lạnh lùng cao ngạo, khi nói chuyện với người khác luôn luôn lạnh nhạt khó gần, nhưng rõ ràng sự lạnh nhạt đó lại không có cách nào thể hiện ra khi đứng trước mặt Lâm Động. Tuy rất nhỏ thôi, nhưng đúng là có sự khác biệt.
Mà nguyên nhân của sự khác biệt nhỏ này rõ ràng là mối quan hệ phức tạp không nói rõ ràng được giữa hai người bọn họ.
- Chúng ta đã ở sâu trong Dị Ma Vực rồi. Ma quái ở đây đều vô cùng lợi hại, ngoài ra vẫn phải cẩn thận những kẻ khác!
Lăng Thanh Trúc nhìn về phía xa, rồi quay sang Lâm Động, nói.
- Những kẻ khác?
Lâm Động khựng người, ngạc nhiên hỏi:
- Đệ tử của Tông phái khác cũng đến đây sao?
- Không phải đệ tử Tông phái!
Lăng Thanh Trúc lắc đầu:
- Trong Dị Ma Vực cũng có không ít người tiến vào tìm bảo vật, thực lực bọn chúng đều không phải là tầm thường, trong Đông Huyền Vực cũng có thể coi là cường giả. Thực lực của những người này cho dù có đạt đến Sinh Huyền Cảnh cũng không có gì lạ. Trong mắt bọn họ chỉ có bảo bối, chỉ cần có lợi ích thì bọn họ cũng không chút do dự mà ra tay với đệ tử các Tông phái siêu cấp.