Cô nàng nữ tử dáng người thon thả, gương mặt ủng hồng, đôi mắt to màu hổ phách vốn tĩnh lặng như nước hồ thu, lúc này lại tràn đầy sự ngượng ngùng xen lẫn giận dữ, cảnh tượng hiếm gặp này thật khiến lòng người rung động.
- Ngươi…
Lăng Thanh Trúc nhìn Lâm Động đầy giận dữ, hiển nhiên không thể ngờ hắn lại to gan đến như vậy.
Bị Lăng Thanh Trúc nhìn mình chằm chằm như thế, Lâm Động cũng khẽ sực tỉnh, không khỏi thấy lúng túng. Vừa rồi động thủ hắn chẳng qua là một chút bốc đồng mà thôi, nhưng lúc này sau khi đã kéo tấm mạng xuống rồi, hắn mới biết mình đã hơi chút quá đáng rồi.
Nhưng rõ ràng là chuyện này có giải thích gì cũng vô ích, Lâm Động chỉ cười khan một tiếng.
Nhưng vẻ mặt ngượng ngùng giận dữ của Lăng Thanh Trúc kéo dài không lâu, hiển nhiên sự trấn tĩnh của nàng bất phàm, cho dù trong tình huống này cũng có thể dễ dàng ổn định lại xảm xúc. Nàng ta hầm hầm nhìn Lâm Động một cái, sau đó lại lấy ra một tấm mạng khác che mặt lại.
- Lần sau còn như vậy thì đừng hòng giữ lại cái tay!
Lăng Thanh Trúc lạnh lùng nói.
Lâm Động cười cười, hắn biết nếu là kẻ khác thì có lẽ Lăng Thanh Trúc đã rút kiếm chém chết ngay tức khắc rồi. Hành động của nàng cũng nói cho Lâm Động hiểu, có lẽ địa vị của hắn trong lòng nàng khác với những người khác!
Đương nhiên, như thế không có nghĩa là Lăng Thanh Trúc thích hắn. Lâm Động không phải kẻ ngu ngốc, hắn biết mình không có sức hấp dẫn như thế, hơn nữa cho dù thiên phú của hắn không tệ, nhưng trong mắt Lăng Thanh Trúc thì cũng chẳng có gì xuất sắc. Sự khác biệt này phần lớn là vì chuyện năm đó, có lẽ còn có sự thay đổi của Lâm Động mấy năm nay cũng khiến Lăng Thanh Trúc có phần ngạc nhiên…
Nhìn nụ cười của Lâm Động, Lăng Thanh Trúc khẽ cắn môi, định nói gì đó thì bỗng cảm nhận được một luồng sức mạnh đáng sợ bùng phát từ cơ thể hắn.
- Niết Bàn Kiếp?
Cảm nhận được luồng sức mạnh quen thuộc đó, Lăng Thanh Trúc khẽ khựng người, rồi nhìn Lâm Động với ánh mắt kỳ lạ. Xem ra năm ngày bế quan hắn thu hoạch được không ít!