Trên vùng trời của quần thể núi này trở nên vô cùng hỗn loạn, rất nhiều xoáy không gian hình thành, rồi có không ít người chui vào đó để thoát khỏi đây.
Ngoài những người muốn chạy trốn đó ra vẫn có một số người không hề hoảng loạn, phần lớn bọn họ nhìn về cái đỉnh lô khổng lồ trên mặt đất, ánh mắt đầy sự thèm muốn. Công kích mà xích bào nhân vừa dùng cái đỉnh lô kia để phát động bọn họ đều đã nhìn thấy. Thứ đó chắc chắn là một món Linh bảo Thuần Nguyên uy lực cực lớn, nếu có được nó chắc chắn sẽ khiến thực lực tăng mạnh!
Vút vút!
Trên không trung, một số người đã không kềm chế được lòng tham, bay về phía cái đỉnh lô định ra tay.
Lâm Động thấy vậy, lông mày thoáng cau lại, nhưng hắn cũng không vội ra tay. Cái đỉnh lô đó đúng là kỳ bảo, nhưng nếu dễ dàng có được như thế thì có lẽ quá buồn cười. Hơn nữa… xích bào nhân mới là chủ nhân của nó. Tuy lão vẫn đang kịch chiến với sinh vật trong đám hắc khí, nhưng chỉ cần tâm thần kẽ động là những kẻ tham lam kia sẽ phải lãnh đủ.
- Ngươi vẫn chưa đi sao?
Một thân ảnh bay tới, nhìn Lâm Động rồi ngạc nhiên hỏi.
- Ngươi cũng chưa đi mà?
Lâm Động nhìn Lăng Thanh Trúc, cười nói.
- Không phải ta tham lam cái đỉnh lô kia, chỉ là muốn xem tình hình trận chiến!
Lăng Thanh Trúc nói, rồi ánh mắt nhìn về phía xa.
- Nếu để thứ đó chạy thoát thì có lẽ sẽ rắc rối không nhỏ đâu!
Tuy không biết rốt cuộc thứ hắc khí kia là cái gì, nhưng Lăng Thanh Trúc biết đó chẳng phải thứ gì hiền lành. Nếu để nó thoát khỏi phong ấn, có lẽ những người vào Dị Ma Vực sẽ lành ít dữ nhiều!
Lâm Động khẽ gật đầu, nếu không phải thứ bắt buộc phải trừ bỏ thì chắc các cường giả Viễn Cổ cũng không tụ họp lại để chống lại nó.
Lâm Động nhìn sang hướng khác, ở đó tám cánh cửa dung nham cũng đã hình thành trận pháp, dung nham ào ào đổ xuống từ trên trời, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Uỳnh uỳnh!
Đối mặt với sự phong tỏa của tám cánh cửa dung nham, hắc khí bắt đầu điên cuồng phản kháng. Hắc khí cuồn cuộn tỏa ra luồng khí âm u, không ngừng xâm thực dung nham nóng bỏng.