Xoẹt!
Hắc quang bắn tới, mùi vị của sự tử vong mạnh mẽ lan tỏa, vào khoảnh khắc đó, sắc mặt Lâm Động kịch biến, sự công kích này bọn họ căn bản không thể nào chống đỡ nổi!
Ứng Hoan Hoan khẽ cắn môi, bàn tay đặt lên Thiên Hoàng Cầm, nhưng khi nàng chuẩn bị ngăn chặn thì không gian phía trước mặt bỗng biến đạng, một thân ảnh mặc xích bào đột nhiên xuất hiện, bàn tay tóm một cái bóp tan luồng hắc quang!
Sự thay đổi đột ngột này khiến bọn Lâm Động đều sững người. Khi nhìn về thân ảnh xích bào kia, đồng tử trong mắt lập tức co rút lại, vì hắn nhận ra đó chính là xích bào nhân ngồi trong nham thạch lúc trước!
- Thật sự là vẫn còn sống!
Bàn tay Lâm Động ướt đẫm mồ hôi. Đối với những lão quái vật thế này hắn không thể không dè chừng!
Xích bào nhân chặn đứng hắc quang, ánh mắt dừng lại trên người Ứng Hoan Hoan, gương mặt gầy quắt dường như đang suy nghĩ, một lúc sau đôi môi động đậy nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Ứng Hoan Hoan nhìn xích bào nhân khó hiểu, kỳ lạ một điều là nàng không hề thấy sợ hãi khi đối mặt với nhân vật Viễn Cổ lai lịch bất minh này.
Khi hai người còn đang nhìn nhau thì Lâm Động kéo Ứng Hoan Hoan ra phía sau, tay cầm gốc hắc thụ, ánh mắt đầy cảnh giác, rồi ôm quyền nói:
- Vị tiền bối đây, bọn ta vô tình quấy nhiễu, sẽ đi ngay!
Tiếp cận xích bào nhân ở khoảng cách gần thế này, Lâm Động cũng cảm nhận được khí tức của người này dường như rất cổ quái. Cảm giác đó không giống người sống mà giống người nửa chết hơn, kiểu như Ma thi vậy, chỉ có điều trí tuệ của người đó vẫn còn.
Trạng thái quỷ dị nửa sống nửa chết!
Xích bào nhân dường như không nghe thấy Lâm Động nói gì, ánh mắt chỉ nhìn Ứng Hoan Hoan. Nhìn lão như thế, sắc mặt bọn Ứng Tiếu Tiếu cũng trở nên căng thẳng.
Lúc ấy, xích bào nhân bỗng hơi cúi người với Ứng Hoan Hoan, rồi quay người bước đi trên không về phía sinh vật hắc khí kia.