Hắc khí tràn ra từ tế đàn lan tỏa một thứ khí tức tà ác u ám quỷ dị.
- Đó là cái gì vậy?
Ánh mắt Lăng Thanh Trúc ngưng trọng nhìn đám hắc khí, thứ cảm giác tà ác trong đó khiến sắc mặt nàng cũng phải thay đổi, nàng chưa từng gặp thứ nào như thế trước đây.
Nàng cũng biết một vài cách thức tu luyện kỳ lạ sẽ sinh ra thứ năng lượng tương tự, nhưng so với thứ hiện giờ thì khác hẳn về mặt bản chất. Thứ sức mạnh này hoàn toàn tách biệt với thế giới này, đồng thời nó có ý đồ xâm thực toàn bộ mọi sinh linh trên thế gian!
- Xem ra nguồn cơn gây ra cuộc đại chiến thời Viễn Cổ không được xử lý hoàn toàn. Bọn chúng bị phong ấn ở đây, giờ đang nhân cơ hội để thoát ra!
Ánh mắt Lâm Động tối sầm lại, nói.
- Nguồn cơn gây ra Đại chiến Viễn Cổ?
Lăng Thanh Trúc chau mày, rồi khẽ nói:
- Giờ phải làm sao đây?
Lâm Động cười khổ, sao hắn biết được phải làm sao? Thứ này hắn đâu thể ứng phó nổi.
- Bọn chúng muốn làm gì vậy?
Lâm Động bỗng nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Lăng Thanh Trúc, vội ngẩng đầu lên thì thấy ba kẻ Nguyên Thương đang tiến lại gần luồng hắc khí.
Càng tới gần, nguyên lực trong người bọn chúng cũng bùng phát mạnh mẽ rồi biến thành tấm màn sáng hình tam giác bao phủ lấy hắc khí, xem ra bọn chúng muốn bắt thứ sinh vật đó.
- Ngu ngốc!
Lâm Động thấy thế, sắc mặt kịch biến, vội tóm lấy cánh tay Lăng Thanh Trúc lùi nhanh về sau.
Đúng lúc ấy trên bầu trời, tấm màn ánh sáng tam giác cũng đã oanh kích lên đám hắc khí.
- Khục khục, đám sâu kiến cũng dám ra tay với Bản tướng? Đúng là lũ sinh vật ti tiện!
Hắc khí cuồn cuộn, một tiếng cười cổ quái đầy tà ác vọng ra, rồi hắc khí cuộn trào, tấm màn ánh sáng nguyên lực khi tiếp xúc với hắc khí thì phụt phụt biến mất, căn bản không thể ngăn cản được gì.