Trên không trung, người của hai bên cùng nhìn nhau hằm hè, nguyên lực hùng hồn bùng phát khiến không khí như đặc quánh lại.
Không gian vốn huyên náo vào lúc này đã nhanh chóng yên tĩnh, không ít thế lực nhìn lên trên trời với ánh mắt cảnh giác, rõ ràng đang lo lắng hai bên khai chiến, bọn họ cũng bị liên lụy.
- Thần Khôi, ngươi thật sự nhúng tay vào ân oán giữa Nguyên Môn ta và Đạo Tông sao?
Sắc mặt Nguyên Thương tối sầm lạnh lùng nhìn Thần Khôi chắn trước mặt mình, ngữ khí đầy hàn ý.
- Nhận ủy thác của người khác!
Với lời nói đầy uy h**p đó của Nguyên Thương, Thần Khôi chỉ cười nhạt, nói.
- Lâm Động, nếu ngươi giết Lôi Thiên, Nguyên Môn và ngươi sẽ không đội trời chung!
Linh Chân thu quạt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Động đang bóp cổ Lôi Thiên, nói.
- Hiện giờn không phải đã như thế rồi sao?
Lâm Động cười, gương mặt có phần nhợt nhạt đó trong mắt Linh Chân lại có thêm hàn ý. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Lâm Động, ngươi định triệt để động thủ với Nguyên Môn ta ở đây sao?
Nguyên Thương hơi cụp mắt lại, bàn tay dần nắm chặt thanh thiết kiếm, sâu trong ánh mắt dường như có tia sáng màu xám quỷ dị:
- Tin ta đi, ngươi không muốn nhìn thấy kết cục đó đâu. Tuy có Thần Khôi trợ giúp nhưng mà…
Nói đến đây hắn ngẩng đầu lên, trên gương mặt không thậtt anh tuấn của hắn hiện lên nụ cười khát máu:
- Đừng có ép ta, nếu không thì Thần Khôi cũng không ngăn được đâu…
Đồng tử Lâm Động co rút lại, hắn nhìn Nguyên Thương, không biết vì sao trong lòng lại có một cảm giác không thoải mái.
- Ồ? Ta lại muốn thử xem sao!
Thần Khôi nghe Nguyên Thương nóti vậy, gưng mặt dưới tấm mặt nạ quỷ tỏa ra hàn khí, cười khảy nói.
- Vậy sao?
Ánh mắt Nguyên Thương tối lại, dường như cũng cảm nhận được ác ý trong lời nói đó, bọn Linh Chân hơi nghiêng người về phía trước, nguyên lực hùng hồn ngay lúc đó bùng phát.