Đại địa chấn động rồi không ngừng sụp xuống, loài Ma quái màu đen to gần như thân người ấy trào lên tựa thủy triều. Những cái móng vuốt sắc lẹm lấp lánh hàn quang lạnh lẽo, tỏa ra những luồng năng lượng mạnh mẽ.
Rõ ràng không chỉ có người của Đạo Tông gặp phải sự công kích của lũ Ma quái có tên Ma Nghị này. Từ phía xa cũng có những tiếng kêu kinh hoàng rồi thảm thiết.
Nhất thời, cả vùng hoang nguyên lập tức trở nên hỗn loạn.
Rầm rầm!
Lâm Động vung gốc hắc thụ trong tay, kình phong hung hãn cuộn trào quật cho bọn Ma Nghị tan xác. Nhưng dù vậy bọn Ma Nghị không hề sợ hãi mà vẫn trào lên, số lượng khiến Lâm Động phải chau mày.
Đệ tử Đạo Tông sau sự hoảng loạn ban đầu lúc này đã bắt đầu thi triển thực lực của đệ tử Tông phái siêu cấp. Mọi người phối hợp cũng đã chống cự được sự công kích của bọn Ma Nghị. Nhưng vẫn có một số người bị thương, cũng may không nguy hiểm tính mạng.
- Số lượng bọn Ma Nghị này rất nhiều, hơn nữa da thịt bọn chúng lại rất dày. Nếu cứ quần nhau với bọn chúng e là đến lúc chúng ta tiêu hao hết nguyên lực thì sẽ bị bọn chúng nuốt gọn!
Ứng Tiếu Tiếu nói đến đây, lông mày nhíu lại nói:
- Nhưng sao bọn chúng lại xuất hiện ở ngoại vi Dị Ma Vực?Thường thì chỉ ở khu vực trung bộ mới có Ma Nghị…
- Thế này thì khó lòng vào sâu hơn rồi!
Lâm Động nhìn biển Ma Nghị đen kịt lúc nhúc, cũng cảm thấy đau đầu. Không ngờ bọn họ vừa mới vào Dị Ma Vực đã gặp phải tình huống khó khăn thế này. Dị Ma Vực nguy hiểm quả nhiên danh bất hư truyền. Tình hình hiện giờ nếu chỉ một mình hắn thì thoát thân không khó nhưng hiện giờ hắn phải bảo vệ các sư huynh đệ.
Ứng Tiếu Tiếu và Vương Diêm cũng chau mày nghĩ kế thoát thân.
- Lũ đáng chết, sao cứ lao tới chỗ ta thế hả?
Khi bọn họ đang trầm tư suy nghĩ thì Ứng Hoan Hoan ở bên cạnh cặp mắt tím ngắt hét lên.
Bọn Lâm Động nghe vậy nhìn sang thì phát hiện, quả nhiên chỗ Ứng Hoan Hoan dường như liên tiếp có Ma Nghị bò tới, giương những cái móng vuốt sắc lạnh đủ để xé tan tành một cường giả Lục Nguyên Niết Bàn về phía nàng.