Trong hai ngày tới, nhân khí của thành Dị Ma đã tăng mạnh với tốc độ kh*ng b*. Không chỉ người của Bát Đại Tông Phái Siêu Cấp đến mà những thế lực khá có danh tiếng khác cũng lần lượt kéo nhau tới. Nhất thời, thành Dị Ma có thể coi là nơi cường giả tụ hội, vô cùng hỗn loạn.
Trong sự hỗn loạn này, chắc chắn mấy người Tề Lôi phải quản thúc chặt chẽ hơn, vì thế đa phần đệ tử Đạo Tông đều yên tĩnh nghỉ ngơi tu luyện tại nơi nghỉ chân, không ra ngoài gây chuyện.
Còn các đệ tử như Lâm Động, tuy Tề Lôi không trói buộc nhưng cũng dặn dò luôn cẩn thận khi ra ngoài tránh việc bị chơi xấu. Hiện giờ trong thành Dị Ma quá hỗn loạn, xảy ra chuyện gì thì bốn người bọn họ khó lòng giải quyết.
Đương nhiên Lâm Động cũng rất rõ tình hình của thành DịL Ma, vì thế dù không bị cưỡng ép nhưng hai ngày nay hắn cũng chỉ ở trong phòng.
Lâm Động cũng nhân khoảng thời gian bình lặng trước trận đại chiến để bắt đầu nghiên cứu một vài thứ, ví dụ như cái lư đồng cổ quái mới có chẳng hạn.
Trong căn phòng yên tĩnh, Lâm Động ngồi bên mép giường, tay cầm cái lư đồng sứt mẻ, cặp mày chau lại không ngừng quan sát nó.
- Hai…
Quan sát cả nửa giờ đồng hồ, Lâm Động thở dài, day day đôi mắt cay xè, vẻ mặt không cam tâm.
Trước đó hắn đã dùng đủ mọi cách để thăm dò cái lư đồng này nhưng vẫn chẳng phát hiện được chút dị thường nào. Nguyên liệu làm ra nó không phải quýt hiếm, cũng chẳng có năng lượng gì tỏa ra. Lâm Động có thể khẳng định nó chẳng phải thứ Linh bảo nào hết, vì thế suy nghĩ có được bảo vật đã hoàn toàn sụp đổ.
- Không đúng!
Lâm Động cầm cái lư đồng trong tay lẩm bẩm, lần đầu tiên nhìn thấy nó rõ ràng hắn đã cảm thấy Thạch phù rung lên, đó là phản ứng chỉ có khi Thạch phù gặp được thứ gì đó không tầm thường.
Lâm Động cau mày, để cái lư đồng trước mắt, có thể nhìn thấy bề mặt nó có những đường vân không có quy luật gì, nhưng có lẽ đó là do thời gian đã quát lâu. Hoa văn rất mơ hồ nên không có được thông tin gì hữu ích cả.