Gã trung niên ngồi trên tảng đá xanh rõ ràng cũng giật mình vì câu nói của Lâm Động, ánh mắt liếc nhìn cái lư đồng trong tay hắn, cười nói:
- Ồ? Tại sao ngươi lại có hứng thú với nó?
- Nhìn thấy hứng thú!
Lâm Động cười, đương nhiên Lâm Động biết, những người ở đây đôi khi lấy được từ Dị Ma Vực những thứ mà ngay cả bản thân cũng không biết là gì, nhưng bọn họ vẫn vô cùng cảnh giác. Vì dù sao ở đây cũng không phải chưa từng xuất hiện việc một thứ từ đồ vứt đi trở thành đại bảo bối.
Gã trung niên đó nghe Lâm Động nói, hai mắt nheo lại quan sát cái lư đồng sứt mẻ, mãi một lúc lâu sau mới thu ánh mắt lại. Trước khi đem đồ ra đây bán lão cũng đã nghiên cứu rất nhiều lần nhưng không phát hiện được điều gì đặc biệt, nhất là cái lư đồng này, nó chẳng có chút năng lượng ba động nào, vì thế chắc chắn nó chẳng phải là thứ Linh bảo Thuần Nguyên bị che khuất ánh sáng.
- Ngươi biết nó là gì không?
Khi gã trung niên kia nhíu mày, Lâm Động cũng giơ cái lư đồng lên, hỏi.
- Nếu biết thì có lẽ ta đã không mang ra đây bán!
Gã trung niên mỉm cười, nói.
- Giá cả thế nào?
Lâm Động lại hỏi.
Gã trung niên thoáng do dự một chút, ánh mắt hơi lấp lánh rồi nói:
- Một nghìn vạn Niết Bàn Đan!
Lão vừa dứt lời, đám đệ tử Đạo Tông phía sau lưng Lâm Động lập tức ồn ào, giận dữ nhìn gã trung niên. Gã ta không biết nó là thứ gì mày dám ra giá cao như vậy!
- Các hạ làm như thế có phải không hay lắm không?
Lâm Động cũng chau mày, nói.
- Các thứ bọn ta bán ở đây, đặc biệt là những thứ không biết tên giá cả đều không thấp, vì bọn ta còn phải chịu rủi ro chẳng may thứ vứt đi đó lại biến thành đại bảo bối…
Gã trung niên nhún nhún vai, nói:
- Ngươi cũng phải nghĩ cho ta, nhỡ nó là bảo bối thật thì ta sẽ quá thiệt thòi phải không?
- Thế gian này lấy đâu ra mà nhiều kỳ bảo như vậy!
Lâm Động nói, rồi hắn dường như không muốn nói nhiều nữa liền lấy túi Càn Không ra. Nhưng khi vừa lấy ra thì hắn bỗng khựng lại, nhớ ra là Niết Bàn Đan đã bị Tiểu điêu dùng để bố trận hết rồi.