Trong khu quảng trường rộng lớn trên đỉnh núi nguy nga ở trung tâm đ*o Tông, lúc này có vô số đệ tử đang đứng một cách yên lặng, ánh mắt bọn họ đều kính sợ nhìn về trung tâm quảng trường, ở đó là mấy trăm đệ tử đang đứng chỉnh tề, từng đợt năng lượng hùng hồn tỏa ra từ người bọn họ bao phủ cả quảng trường.
Những người này thực lực ít nhất là Lục Nguyên Niết Bàn, bọn họ là những đệ tử ưu tú nhất của bốn điện trong Đạo Tông, sẽ đại diện cho Đạo Tông tham gia cuộc Thi đấu Tông phái lần này.
Điều này chứng minh, trong số các đệ tử, bọn họ là những nhân vật kiệt xuất nhất!
Đứng hàng đầu tiên là một vài thân ảnh, có cả Lâm Động trong đó, phía sau hắn là các đại đệ tử thân truyền như Tưởng Hạo, Bàng Thống…
Ánh mắt bọn họ khi nhìn thân ảnh gầy gò trước mặt không khỏi có chút kính sợ.
Sau trận chiến ở Điện Thí lần trước, danh tiếng của Lâm Động đã đạt đến đỉnh điểm, không chỉ đệ tử Hoang Điện nghe theo hắn mà một số đại đệ tử thân truyền của ba điện còn lại cũng rất kính phục hắn.
Cuộc Thi đấu Tông phái sắp bắt đầu, đương nhiên Đạo Tông cũng bắt đầu chỉnh đốn lực lượng chuẩn bị động thân đến Dị Ma Vực.
Lâm Động đứng ở vị trí đầu tiên trong đội ngũ, nhìn bốn phía có chút vô vị, rồi nhìn thấy Ứng Hoan Hoan đứng ở trước đội ngũ của Thiên Điện cách đó không xa.
Hiển nhiên nàng thiếu nữ này cũng nhận ra ánh mắt của hắn, lập tức nhìn hắn cười thật tươi. Điều này khiến không ít đệ tử xung quanh nhìn Lâm Động với ánh mắt ngưỡng mộ. Tuy bình thường Ứng Hoan Hoan rất dễ hòa nhập với các đệ tử khác nhưng ai cũng có thể thấy thái độ của nàng với Lâm Động có chút gì đó khác…
Lâm Động cũng cười, định nói gì đó thì trên đài cao phía trước bỗng vang lên tiếng gió rít, rồi một vài thân ảnh đáp xuống, dẫn đầu chính là Chưởng giáo Đạo Tông, Ứng Huyền Tử, phía sau là Điện chủ và Phó Điện chủ của Tứ Điện.