- Khẩu khí lớn lắm, nhiều năm như vậy rồi ngươi là kẻ đầu tiên dám nói thế trước mặt ta.
Nghe Lâm Động nói thế, Thẩm Vân nhếch mép cười giễu cợt. Trong số các đệ tử Nguyên Môn, địa vị của hắn rất cao, dù bình thường ra ngoài, khi kẻ khác biết hắn là một trong Bát Linh Tướng đều kính sợ, chứ chưa từng có kẻ nào dám nói sẽ đánh hắn thành con chó chết cả.
Vẻ mặt Lâm Động thản nhiên, nhưng ánh mắt nhanh chóng tràn ngập sự dữ dằn. Biến cố này thực sự khiến hắn cảm thấy sợ hãi. Khi đưa Ứng Hoan Hoan đến hắn vốn đã thấy không ổn, nếu giờ đây nàng xảy ra chuyện gì thì hắn không biết phải ăn nói thế nào với Ứng Huyền Tử và Ứng Tiếu Tiếu.
- Lâm Động? Là tên Lâm Động đã đánh bại Diêu Linh? Các ngươi là người của Đạo Tông?
Dường như Thẩm Vân bỗng cảm thấy cái tên này khá quen thuộc, nhíu mày ngẫm nghĩ rồi nhìn về thân ảnh gầy gò kia, nói.
- Ha, chả trách thái độ của tiểu mỹ nhân lại xấu như vậy, thì ra là đám tiểu tử ở Đạo Tông!
Thẩm Vân nhếch mép châm chọc.
- Hôm nay ngươi không cần rời khỏi Ma Âm Sơn này nữa!
Lâm Động ngẩng đầu lên cười, nói.
- Tiểu tử, đừng tưởng ngươi đánh bại được Diêu Linh là có tư cách ngông cuồng trước mặt ta. Gần đây ngươi cũng có chút tiếng tăm ở Nguyên Môn ta, cũng tốt, lần này bắt ngươi về Nguyên Môn để đệ tử luyện tập một chút!
Thẩm Vân cười khảy, nói.
- Đứng cách xa ra một chút, cẩn thận đấy!
Lâm Động ngoảnh sang nói với Ứng Hoan Hoan.
- Ừm!
Ứng Hoan Hoan gật đầu, định lùi về phía sau nhưng sắc mặt bỗng thay đổi, từ phía khu rừng phía xa bỗng có tiếng gió rít, rồi một thân ảnh bay tới, xuất hiện bên cạnh Thẩm Vân.
- Sao, vẫn chưa xong à? Tiểu tử này từ đâu đến?
Nam tử hắc y vừa xuất hiện quét mắt nhìn Lâm Động và Ứng Hoan Hoan rồi nhướng mày hỏi.
- Hắc hắc, hắn chính là Lâm Động, kẻ đã đánh bại Diêu Linh. Nghe nói xuất chúng nhất trong số các đệ tử trẻ tuổi của Đạo Tông!
Thẩm Vân nói.
- Ồ?
Nam tử hắc y làm như kinh ngạc rồi cười nói:
- Đệ tử Đạo Tông à, đúng là oan gia ngõ hẹp, tuy Diêu Linh bị chúng ta đuổi đi, nhưng cũng không đến lượt Đạo Tông các ngươi xử lý!