Trên bầu trời bên ngoài Ma Âm Sơn, Ứng Hoan Hoan nhìn đỉnh núi đang náo loạn, tay luôn đặt leen Thiên Hoàng Cầm, một khi thấy tình hình bất ổn là nàng có thể lập tức chi viện.
Tuy với thực lực của nàng dùng Thiên Hoàng Cầm tiêu hao rất nhiều sức, nhưng lúc nà không thể để ý quá nhiều.
Nàng thiếu nữ chăm chú nhìn Ma Âm Sơn, nhưng rồi nàng nhận ra dường như mình chi viện là dư thừa. Ba người Lâm Động gần như đã lật tung cả Ma Âm Sơn lên rồi. Khi giao đấu với đối thủ cũng hoàn toàn chiếm ưu thế.
- Phù!
Thấy vậy Ứng Hoan Hoan thở phào. Thế nhưng vừa định rút tay khỏi Thiên Hoàng Cầm thì ánh mắt bỗng ngưng trọng, quay nhanh người lại, chỉ thấy phía sau là một nam tử tuấn lãng mặc bạch y đang mỉm cười.
- Ngươi là ai?
Ánh mắt Ứng Hoan Hoan lạnh đi, đầy cảnh giác.
- Cô nương đừng sợ, tại hạ là Thẩm Vân của Nguyên Môn, một trong Bát Linh Tướng.
Nam tử bạch y hàm tiếu nói.
- Nguyên Môn?
Nghe hai chữ này, ánh mắt vốn cảnh giác của Ứng Hoan Hoan lập tức biến thành lạnh như băng, cười nhạt nói:
- Thì ra là bọn chó của Nguyên Môn, bản cô nương không rảnh, cút đi chỗ khác!
- Hà hà, tiểu mỹ nhân, nói năng như thế không hay lắm đâu.
Rõ ràng Thẩm Vân rất bất ngờ trước phản ứng của Ứng Hoan Hoan, hắn cau mày, khóe miệng nhếch lên, thân hình khẽ động rồi xuất hiện ngay gần Ứng Hoan Hoan, tay đưa ra định nâng cằm nàng lên.
Tinh!
Đúng lúc ấy, hàn quang lóe trong mắt Ứng Hoan Hoan, ngón tay đặt trên dây đàn gảy một cái, một đạo hồng quang đem theo một làn sóng âm cuồng bạo bắn thẳng về phía Thẩm Vân.
Sắc mặt Thẩm Vân khẽ đổi, mũi chân điểm lên hư không, một đạo tàn ảnh xuất hiện, nháy mắt bị sóng âm đánh tan.
- Tiểu mỹ nhân thật có dã tính, nhưng như thế mới thú vị, không phải sao?
Thẩm Vân lại xuất hiện cách đó không xa, hắn nheo mắt cười nhìn Ứng Hoan Hoan, khẽ nói:
- Linh bảo Thuần Nguyên đúng là rất mạnh, nhưng không biết với thực lực của ngươi hiện tại thì có thể dùng nó ở tầng thứ nào?
- Đủ để giết ngươi!
Sắc mặt Ứng Hoan Hoan hơi tái đi, rồi nàng cười khảy, tay gảy mạnh dây đàn, tiếng Phượng Hoàng trong trẻo vang lên, một đôi cánh đỏ rực dang ra từ trong Thiên Hoàng Cầm, rồi đem theo làn sóng âm kinh người đập về phía Thẩm Vân.