Ma Âm Sơn tọa lạc tại nơi sâu nhất trong Sơn mạch Vạn Thú. Ngọn núi này vô cùng hiểm trở, trên núi mọc đầy một loại cây màu đen tên là Âm Thụ. Loài cây này vô cùng kỳ dị, nó có tác dụng giống như cái loa, có thể khuếch đại âm thanh, lúc nào trên núi cũng có những âm thanh chói tai truyền ra nên ngọn núi này mới được gọi là Ma Âm Sơn.
Trên đỉnh Ma Âm Sơn có một tòa thạch điện màu đỏ thẫm như máu khô, tạo cho người ta một cảm giác rất nặng nề. Nhìn vào bên trong thì sẽ thấy trên cái vương tọa trắng như được dựng từ bạch cốt, có một nam tử trung niên với làn da màu ám kim đang ngồi trên đó. Đôi mắt nam tử ấy sâu hun hút, miệng có hình dạng quái dị khiến gương mặt hắn vô cùng nham hiểm, lạnh lùng. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Kiêu Âm Trận đã bố trí xong chưa?
Nam tử đó ngẩng lên nhìn hai thân ảnh trước mặt, lạnh lùng nói.
- Xin đại nhân yên tâm! Tất cả Nhân Đầu Kiêu đều đã xuất động, chỉ cần có người xâm nhập là có thể phát động Kiêu Âm Trận!
Một nam tử có bề mặt da báo nhếch môi cười, nói.
- Đại nhân, tên nam nhân giống hệt nữ nhân đó đáng sợ thật sao? Chúng ta đã ở trong Ma Âm Sơn này nhiều ngày chưa ra ngoài rồi.
Tên cao lớn vẻ mặt hung ác còn lại thì không kìm được hỏi.
- Hừ, bề ngoài nhìn hắn có vẻ yếu ớt nhưng thực lực đã đạt đến Sinh Huyền Cảnh Đại thành rồi. Nếu thật sự đánh thì ta cũng không phải đối thủ của hắn!
Nam tử kia lạnh lùng quát.
- Biết sớm thì hôm đó phế luôn cái tên thô cuồng đấy thì cũng không rắc rối thế này…
Ánh mắt nam tử da báo lóe lên sự hung hăng, nói.
- Đại nhân, giờ làm gì? Lẽ nào cứ như rùa rụt cổ trong Ma Âm Sơn này không ra ngoài?
Nam tử trung niên dựa người ra ghế, cười nham hiểm:
- Yên tâm, ta và Nguyên Môn có chút quan hệ, lần này đã gửi thư mời một vị Trưởng lão Nguyên Môn đến. Chỉ cần người đến thì hắn sẽ không sống được bao lâu đâu.
Nghe thế hai kẻ kia thở phào, định nói gì thì bỗng bên ngoài có tiếng kêu gấp gáp.
Sắc mặt ba người trong điện đều thay đổi, nam tử trung niên kia đứng phắt dậy, người khẽ động là bay khỏi đại điện, rồi nhìn lên bầu trời bên ngoài đỉnh núi, ở đó có bốn thân ảnh đang lơ lửng trên không.