- Có thể cho ta mượn Thiên Hoàng Cầm của Thiên Điện mấy ngày không?
Vừa nói xong câu đó, vẻ mặt Lâm Động có phần bối rối, đặc biệt là khi nhìn thấy sự kinh ngạc trên gương mặt nàng thiếu nữ trước mặt.
- Ngươi bảo muốn mượn Thiên Hoàng Cầm?
Hàng lông mày Ứng Hoan Hoan không kìm được nhướng lên. Nàng vô cùng bất ngờ về yêu cầu của Lâm Động. Dù sao nàng cũng biết rất rõ mức độ quý giá của Linh bảo Thuần Nguyên. Nàng cũng biết thứ đó dù là đệ tử Thiên Điện cũng không được nhìn thấy, vậy mà giờ Lâm Động lại muốn mượn đi?
Nếu là người khác nói câu này thì có lẽ nàng đã nói luôn "nằm mơ à" rồi bỏ đi luôn…
- Ừm!
Lâm Động gật đầu, thấy hàng lông mày nhăn tít của Ứng Hoan Hoan, hắn cười khổ nói:
- Hiện giờ thật sự ta rất cần thứ đó!
- Tề Lôi sư thúc sẽ không đồng ý đâu. Thiên Hoàng Cầm là trọng bảo của Thiên Điện, có lúc Trưởng lão trong tông muốn mượn mà sư thúc cũng không chịu.
Ứng Hoan Hoan cau mày ngẫm nghĩ rồi nói. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Vì thế ta chỉ có thể tìm ngươi!
Lâm Động bối rối nói.
- Muốn bảo ta giúp ngươi đi cửa sau à?
Ứng Hoan Hoan hơi ngẩng mặt lên, ánh nắng chiếu xuống hình thành một quầng sáng phủ lên gương mặt ấy, nhìn rất rung động lòng người.
- Nhưng tại sao ta phải tốt với ngươi thế chứ?
Nàng vuốt ra một tia sáng xanh rồi cười với Lâm Động, gần như không hiểu hỏi rất ngây thơ.
Đối mặt với cô gái miệng lưỡi sắc bén này thì Lâm Động chỉ có thể bất lực nói:
- Ta đã giúp Tiếu Tiếu tỷ tỷ lấy về quyền chỉ huy, thế cũng coi là công lao chứ?
- Cái này…
Ứng Hoan Hoan nghiêm túc suy nghĩ, gật gù rồi bình thản nói:
- Nhưng có tên thô lỗ nào đó chẳng có chút uy phong nào trên Điện Thí, vì thế chút công lao đó chỉ có thể bảo ta không tính toán hành vi của ngươi trên Điện Thí mà thôi!
Trong lòng đang lo lắng chuyện của Tiểu Viêm, bị Ứng Hoan Hoan chặn họng mấy lần, trong lòng Lâm Động nổi hỏa khí, hắn nhíu mày định nổi giận nhưng cuối cùng đã kềm chế được. Ứng Hoan Hoan cũng không nợ hắn điều gì, hơn nữa việc hắn nói cũng là việc nhỏ, yêu cầu như vậy có lẽ hơi quá đáng.