Vương Diêm nhận thua rồi.
Trên đỉnh núi đổ nát, một làn gió thổi qua, cuốn đi đá vụn và lá khô. Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn Vương Diêm đang nhắm mắt tựa vào tảng đá, lát sau ánh mắt tràn ngập thần sắc phức tạp.
Vương Diêm thua rồi, hắn đánh bại được cả Ứng Tiếu Tiếu, người ưu tú nhất trong số các đệ tử trẻ tuổi, vậy mà lại thua trong tay đệ tử mới vào Đạo Tông chưa được một năm!
Kết cục này rõ ràng chẳng có ai ngờ tới!
- Hắn thật xuất sắc!
Rất nhiều đệ tử nhìn nhau đều nhận ra bên trong sự kinh hoàng trong mắt đối phương là sự khâm phục tận đáy lòng.
Còn đệ tử Hoang Điện, sau khi bị chấn kinh, sắc mặt đều hiện lên sự kích động và tự hào. Bọn họ biết rằng sau trận đấu này, địa vị của Hoang Điện trong Đạo Tông chắc chắn được nâng cao, sẽ không còn ai dám thốt lên những lời lẽ coi thường bọn họ nữa!
Kẻ nào dám nói Hoang Điện vẫn xếp hạng bét?
Điện Thí lần này Lâm Động đã trở thành người nổi bật nhất rồi!
- Tỷ tỷ, hắn thắng thật rồi!
Khi nghe thấy câu nói của Vương Diêm, Ứng Hoan Hoan không kìm được nắm chặt tay lại, đôi mắt to được phủ đầy sự mừng rỡ như trút được gánh nặng.
Ứng Tiếu Tiếu khẽ gật đầu, trên gương mặt lãnh đạm nở một nụ cười. Tuy như vậy Lâm Động sẽ giành được quyền chỉ huy các đệ tử, nhưng như thế vẫn tốt hơn Vương Diêm.
- Lâm Động thật sự là ẩn giấu rất nhiều chiêu thức khiến người ta phải kinh ngạc hết lần này đến lần khác!
Ứng Tiếu Tiếu nhìn thân cây cắm ngược trên đất, thân ảnh trẻ tuổi ép Vương Diêm phải nhận thua, mắt khẽ chớp, nói.
- Tỷ tỷ cũng rất mạnh mà, nếu không phải tỷ mềm lòng thì chưa chắc Vương Diêm sư huynh đã thắng được tỷ.
Ứng Hoan Hoan ôm tay Ứng Tiếu Tiếu cười, nói.
Chiến thắng của Lâm Động rõ ràng đã khiến nàng trút được tảng đá trong lòng, gương mặt xinh đẹp kia đã lấy lại được sức sống.
Ứng Tiếu Tiếu lắc đầu không nói gì thêm. Nếu tính ra, thực lực của nàng đúng là không thua kém Vương Diêm và Lâm Động. Nhưng nàng thiếu mất sự quyết đoán sát phạt mà hai người kia có. Thứ đó chỉ có được khi trải qua những trận huyết chiến.