Ào ào!
Năng lượng màu vàng sẫm như ngọn hỏa diệm bùng cháy từ lòng đất, chiếm cứ nửa bầu trời còn lại, sức mạnh ấy dường như đốt cháy cả đất trời.
Trung tâm ngọn hỏa diệm là một thân ảnh gầy gò, đôi mắt sáng và sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Vương Diêm với ma ảnh trên đỉnh đầu.
Đây là lần đầu tiên Lâm Động thi triển Đại Hoang Vu Kinh, hắn có thể cảm nhận được năng lượng của cả khu vực xung quanh đều tập trung lại trên người mình, hơn nữa hắn có thể điều khiển được chúng!
Đó là thứ sức mạnh lớn lao hắn chưa từng có!
Lúc này cuối cùng Lâm Động cũng hiểu tại sao Đại Hoang Vu Kinh là vũ kỹ mạnh nhất Đạo Tông. Nó gần như chiếm đoạt mọi nguồn năng lượng xung quanh một cách bá đạo, cung cấp cho người sử dụng nó.
Nhìn từ góc độ nào đó mà nói thì khá giống với lực thôn phệ của Thôn Phệ Tổ Phù. Chỉ có điều năng lượng Đại Hoang Vu Kinh có được sẽ bùng phát trong một thời gian rất ngắn, hình thành đòn công kích khủng khiếp, còn Thôn Phệ Tổ Phù thì sẽ tiêu hóa năng lượng dần dần để biến thành sức mạnh của chủ nhân.
Hai thứ này, một dùng ở hiện tại, một dùng cho lâu dài, tính chất không giống nhau.
- Sức mạnh thật cường hãn!
Lâm Động giơ tay ra khẽ nắm lại, gương mặt hiện lên nụ cười, hiển nhiên hắn rất hài lòng về mức độ cường hãn của Đại Hoang Vu Kinh.
Uỳnh uỳnh!
Cự chưởng màu đen che lấp bầu trời cùng với áp lực khủng khiếp ập xuống, mặt đất vốn đã nứt vỡ lúc này sụt xuống thành một cái hố lớn. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
- Phù!
Lâm Động hít sâu một hơi, đôi mắt vốn đã sáng lúc này càng trở nên chói lòa, hai tay hắn nắm chặt thân cây giơ lên cao rồi giáng xuống.
Cùng với cú giáng đó, năng lượng màu vàng sẫm bỗng ào tới như vũ bão, rồi trước vô số những ánh mắt chấn kinh, phủ lên thân cây rồi biến thành một cái đuôi ánh sáng hoa lệ.
- Đại Hoang Vu Kinh, Đại Hoang Trảm!
Giọng nói trầm khàn vang lên.
Vút!
Giọng nói ấy vừa dứt thì gần như ngay lập tức, một đạo ánh sáng hình vòng cung sáng chói lớn hàng trăm trượng bay ra.
Ầm ầm ầm!
Luồng sáng này vừa b*n r*, một thung lũng hàng trăm trượng hình thành, cuối cùng lan rộng ra đến viền đỉnh núi, dường như sắp chặt đôi cả ngọn núi ra vậy.