Keng!
Lại có tiếng kim loại va chạm vang lên trên đài đấu, kiếm quang sắc lạnh b*n r* khắp nơi, hai thân ảnh cùng lui sau mười mấy bước. Nơi bọn họ đặt chân xuống, mặt sàn dày như vậy cũng bị kiếm khí thẩm thấu ra chấn nát.
Công kích của hai người đều vô cùng mạnh mẽ, danh hiệu người mạnh nhất trong số đệ tử Đạo Tông và người xếp hạng hai trong Tông Phái Thông Tập Bảng cũng không phải hư danh.
Ứng Tiếu Tiếu đứng vững, gương mặt điềm tĩnh lúc này cũng bị bao phụ bởi sự nặng nề. Qua lượt giao thủ vừa rồi, nàng có thể cảm nhận được thực lực của Cương Đao không hề thua kém mình. Trận đấu hôm nay với cô không hề nhẹ nhàng, nhưng mà… Để Vương Diêm không thể thuận lợi giành được quyền chỉ huy đệ tử Đạo Tông, bất luận thế nào nàng cũng phải ngăn được hắn!
Ánh mắt lóe sáng, trên gương mặt Ứng Tiếu Tiếu hiện lên vẻ quyết tâm, thân hình khẽ động bay lên không trung, rồi hai tay bỗng nhanh chóng kết thành vô số đạo ấn pháp.
Uỳnh uỳnh!
Cùng với sự thay đổi ấn pháp, tất cả mọi người có thể cảm nhận được rõ ràng, nguyên lực trong thiên địa dần có dấu hiệu sôi sục.
Khi ấy, thân hình Ứng Tiếu Tiếu cũng phát ra vô vàn tia sáng chói lòa.
- Đây là… Tiếu Tiếu Đại sư tỷ sắp sử dụng Thiên Hoàng Kinh!
Các đệ tử nhìn dị động xảy ra trên không, trên gương mặt bọn họ đều hiện lên vẻ vô cùng kinh ngạc, hiển nhiên bọn họ không thể ngờ Ứng Tiếu Tiếu lại nhanh chóng dùng đến Thiên Hoàng Kinh như vậy.
- Không muốn kéo dài nữa sao?
Lâm Động cũng cảm nhận được sức mạnh đáng sợ quanh người Ứng Tiếu Tiếu, khẽ mím môi lại. Xem ra Ứng Tiếu Tiếu cũng hiểu Vương Diêm rất có kinh nghiệm chiến đấu, nếu cứ kéo dài chắc chắn sẽ bị hắn tìm ra sở hở. Nếu vậy thì chi bằng nhanh chóng dùng Thiên Hoàng Kinh, chưa biết chừng có thể thay đổi tình thế.
Nguyên lực hùng hồn tựa sóng thủy triều, lấy Ứng Tiếu Tiếu làm trung tâm không ngừng lan tỏa ra xung quanh, cả thiên địa dường như tối sầm lại.
- Vương Diêm sư huynh, muội biết trong lòng huynh vẫn còn ôm hận thù, nhưng có một số việc hiện giờ không thể làm được. Có những mối thù cũng không thể quên, sau này chắc chắn sẽ đến lúc đòi lại món nợ!
Ứng Tiếu Tiếu lơ lửng trên không, ánh mắt khóa chặt lấy Vương Diêm, giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi vang lên.
- Cứ mãi tiếp tục nhẫn nhục như vậy sao?
Trên gương mặt Vương Diêm dường như hiện lên nụ cười chế giễu, hắn nhìn lên chỗ ngồi phía trên đài cao, rồi lắc đầu, trầm giọng nói: