Tiếng hoan hô vang lên như sấm trên khắp đỉnh núi, thậm chí rất nhiều người từ mấy ngọn núi xung quanh cũng nhìn về phía này.
- Thật sự là kết cục ngoài sức tưởng tưởng. Không ngờ Lâm Động bị áp chế nguyên lực mà vẫn bạo phát được sức mạnh kh*ng b* như vậy!
Ánh mắt Ứng Tiếu Tiếu đầy kinh ngạc, nhìn thân ảnh đang dần thu lại thanh quang, khẽ nói.
- Muội nghe cha nói, hắn tu luyện một loại vũ kỹ luyện thể vô cùng lợi hại. Nhưng lần trước khi hắn thi triển không có uy lực mạnh thế này. Xem ra thời gian qua hắn cũng có những tăng tiến đáng kể!
Ứng Hoan Hoan chớp mắt nói.
- Thua trong tay Lâm Động, Thanh Diệp cũng không oan uổng. Nếu Lâm Động tiếp tục tu luyện ở Đạo Tông một hai năm nữa thì có lẽ hắn sẽ trở thành người đứng đầu trong số các đệ tử trẻ tuổi của Đạo Tông!
Ứng Tiếu Tiếu nói.
- Tỷ tỷ mới là mạnh nhất!
Ứng Hoan Hoan ôm lấy cánh tay Ứng Tiếu Tiếu, cười nói.
- Thôi đi, thiên phú của muội vốn rất tốt, đến cha cũng khen không tiếc lời, nếu muội chú tâm tu luyện một chút thì đã vượt qua tỷ lâu rồi!
Ứng Tiếu Tiếu trợn mắt, nói.
Có lẽ người khác không hiểu về Ứng Hoan Hoan, nhưng Ứng Tiếu Tiếu thì biết rất rõ, thiên phú của Hoan Hoan không hề kém nàng chút nào. Hơn nữa cộng với thiên phú về sóng âm, nếu Ứng Hoan Hoan thật sự nghiêm túc tu luyện thì tiềm lực của Ứng Hoan Hoan chỉ có thể hình dung bằng hai chữ kh*ng b*. Chỉ là nàng ta tính tình hiếu động, bình thường tu luyện chỉ làm qua loa cho có, nhưng dù vậy thực lực của Ứng Hoan Hoan ở trong Thiên Điện cũng thuộc hàng đầu rồi.
- Muội rất chăm chỉ mà!
Ứng Hoan Hoan lẩm bẩm nói.
Ứng Tiếu Tiếu lắc đầu bất lực, rồi nàng ngoảnh sang nhìn thân ảnh áo xám đang ngồi ở phía xa. Đôi mắt vốn sáng trong cũng hơi tối sầm lại, nụ cười trên môi cũng nhạt đi nhiều.
- Tỷ tỷ, nhất định tỷ sẽ thắng!
Cánh tay mềm mại mát rượi khẽ nắm lấy tay Ứng Tiếu Tiếu, nàng ngoảnh lại thì thấy nụ cười tinh nghịch đầy sự cổ vũ của muội muội.