Trong khu vực trung tâm đ*o Tông có một dãy sơn mạch kéo dài liên miên bất tận. Trong sơn mạch là những đỉnh núi cao sừng sững, mây mù bao phủ tựa như tiên cảnh.
Lúc này trên đỉnh núi thanh tịnh lại vang lên những tiếng huyên náo ầm ĩ. Những âm thanh này tụ lại rồi lan tỏa đến hàng trăm dặm vẫn có thể nghe rõ.
Điện Thí là cuộc tỷ thí lớn nhất của Đạo Tông diễn ra mỗi năm một lần. Cả Đạo Tông, bất kể là cao tầng hay đệ tử đều vô cùng coi trọng sự kiện này.
Khi Lâm Động đến nơi, nhìn cảnh tượng đông đúc đó cũng không khỏi chép miệng, rồi bay tới đỉnh núi ở trung tâm.
Vì số lượng đệ tử tham gia Điện Thí quá lớn, nên mấy ngọn núi xung quanh đều có rất nhiều chỗ thi đấu, nhưng nhìn chung thu hút nhất vẫn là ngọn núi mà Lâm Động đang đi tới. Vì nơi đây diễn ra các cuộc tỷ thí của những đệ tử ưu tú nhất nên không khí sục sôi hơn nhiều những nơi khác!
Đỉnh núi lúc này cũng chật kín người, Lâm Động quét mắt nhìn thì thấy khu vực của đệ tử Hoang Điện, rồi nhanh chóng tiến lại.
- Lâm Động sư huynh đến rồi!
Lâm Động vừa đến nơi, các đệ tử Hoang Điện đã cùng đồng loạt kêu lên, rồi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Từ sau khi tham ngộ được Đại Hoang Vu Kinh, danh tiếng của Lâm Động trong Hoang Điện hiện giờ cũng ngày một cao. Với việc này, bốn người bọn Bàng Thống, Tưởng Hạo cũng rất bình tĩnh, không hề có biểu hiện đố kỵ. Vì bản lĩnh của Lâm Động đã khiến bọn họ khâm phục từ tận đáy lòng!
- Lần nào ngươi cũng là người đến cuối cùng!
Bàng Thống nhìn Lâm Động, cười nói.
- Muộn một chút thôi!
Lâm Động nhìn bốn người, cười ngại ngùng.
- Ha ha, Lâm Động sư đệ, Điện Thí lần này, Hoang Điện chúng ta liệu có thể gia tăng thứ hạng được hay không là nhờ vào đệ cả đấy!
Tưởng Hạo cười vang, nói.
Nghe thế, Lâm Động chỉ cười cười, rồi ngẩng lên nhìn về hướng khác. Đối diện Hoang Điện không xa là khu vực của đệ tử ba điện còn lại. Chỗ Thiên Điện, Lâm Động nhìn thấy ở hàng đầu tiên là hai người thu hút nhất, Ứng Tiếu Tiếu và Ứng Hoan Hoan. Đôi tỷ muội này đi đến đâu cũng là trung tâm của sự chú ý của tất cả mọi người!
Ứng Tiếu Tiếu vẫn thản nhiên như trước, chỉ có điều Lâm Động có thể thấy được sự u ám và bất lực trong mắt nàng, và điều này có là do vị Vương Diêm sư huynh kia.
Ứng Hoan Hoan thì đã lấy lại vẻ tinh nghịch trước đây. Trên gương mặt nàng là nụ cười trong sáng quen thuộc, bên cạnh nàng là một gã thanh niên cao ráo, chính là Thanh Diệp của Địa Điện, và bọn họ đang nói cười gì đó.
Khi Lâm Động nhìn sang, rõ ràng Ứng Hoan Hoan cũng cảm giác thấy, nàng hơi nghiêng đầu nhìn Lâm Động từ xa, rồi thu ánh mắt lại giống như không quan tâm. Có điều khi nàng thu ánh mắt lại, Lâm Động đã thấy rõ ràng trong mắt nàng khẽ ánh lên nét nghịch ngợm.
Thanh Diệp ở bên cạnh thấy Ứng Hoan Hoan chỉ nhìn Lâm Động lướt qua một cái như vậy, bất giác đứng thẳng hơn, ngực ưỡn ra rồi nhìn Lâm Động cười đắc ý.
Lâm Động thu nhận hết những vẻ mặt đó của hai người, không kìm được buồn cười, Thanh Diệp dường như coi hắn là tình địch trong tưởng tượng a!
- Lâm Động sư đệ, trong Đạo Tông chúng ta có không biết bao nhiêu ánh mắt nhìn về Hoan Hoan tiểu sư muội, nếu phải hạ thủ thì phải nhanh tay một chút để khỏi bị Thanh Diệp nẫng tay trên a!
Mấy người Bàng Thống ở bên cạnh cũng nhìn thấy Ứng Hoan Hoan và Thanh Diệp, Tưởng Hạo đột nhiên tiến lại gần Lâm Động, cười hì hì nói.
Lâm Động nhìn Tưởng Hạo, lần đầu tiên phát hiện hắn cũng có biểu hiện không đứng đắn thế này, liền lắc đầu bất lực, nói:
- Huynh nghĩ nhiều quá rồi!
- Hắc hắc, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu bọn ta thấy Hoan Hoan tiểu sư muội quan tâm ai đó như thế. Lâm Động sư đệ, nếu đệ giành được tiểu công chúa của Đạo Tông chúng ta thì đúng là còn đáng mừng hơn cả đoạt hạng nhất Tứ Điện ấy chứ!
Bàng Thống trước nay luôn là người điềm lĩnh lúc này cũng cười nói.
- Ha ha, Bàng Thống sư huynh nói đúng, việc chấn hưng danh tiếng của Hoang Điện chúng ta phải nhờ vào Lâm Động sư huynh rồi!
Các đệ tử Hoang Điện ở xung quanh nghe thế cũng cười.
Lâm Động cũng chỉ lắc đầu cười không nói gì. Khi định lên tiếng thì trái tim hắn bỗng rung lên một cái, nhìn lên phía đỉnh núi. Một thân ảnh màu xám đang bay tới, đem theo khí tức lạnh lùng huyết tinh, rồi hắn đáp xuống khu vực đệ tử Thiên Điện.
Thân ảnh đó vừa xuất hiện, tiếng huyên náo lập tức giảm bớt. Hắn không để tâm những ánh mắt phức tạp kia, cũng không đến gần chỗ đệ tử Thiên Điện. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn hai tỷ muội Ứng Tiếu Tiếu rồi ngồi xuống, nhắm mắt lại. Ứng Tiếu Tiếu thấy thân ảnh đó thì khẽ cắn môi, bàn tay khẽ nắm lại, ánh mắt bình thản bỗng ánh lên vẻ quyết tâm.
- Tỷ tỷ!
Ứng Hoan Hoan ở bên cạnh khẽ nắm lấy tay Ứng Tiếu Tiếu.
- Tỷ sẽ ngăn cản huynh ấy!
Ứng Tiếu Tiếu quay sang nhìn Ứng Hoan Hoan cười nói, chỉ có điều nụ cười ấy lại mang sự bất lực và chua xót. Ứng Hoan Hoan cảm nhận được nhưng cũng không nói gì, chỉ miễn cưỡng gật đầu. Tuy nàng luôn có lòng tin đối với Ứng Tiếu Tiếu nhưng lần này niềm tin ấy bị giảm sút đi ít nhiều…