Trên bình đài lúc này đã có đến hàng ngàn người, lúc này mọi ánh mắt đều nhìn về một hướng với vẻ mặt đầy kinh hãi, tiếng xì xầm bàn tán nhanh chóng lan ra khắp nơi.
Nơi bọn họ nhìn vào là bậc thang dẫn lên bình đài, lúc này trên bậc thang có một bóng người đang chầm chậm bước tới.
Bóng người đó chính là nguyên nhân của sự xao động!
- Đó là ai?
Lâm Động nheo mắt nhìn bóng người đang đi chậm từng bước trên bậc thang đá. Nhờ nhãn lực hơn người hắn có thể nhìn thấy người đó mặc áo bào xám, mái tóc dài hơi rối thả sau lưng. Điều khiến nhiều người chú ý là cây kiếm to màu đen sau lưng hắn. Cây kiếm to cỡ vài trượng, dường như có một thứ năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ thân kiếm.
Gương mặt của người đó không anh tuấn nhưng lại rất dễ nhìn, chỉ có điều đôi mắt kia đầy vô cảm khiến người khác thấy lạnh run.
Điều khiến ánh mắt Lâm Động trở nên nặng nề chính là mùi vị nguy hiểm cực kỳ rõ rệt từ người mặc áo bào xám ấy. Đó là mùi vị xuất hiện trên người một con ác lang đã trải qua hàng trăm trận chiến trên thảo nguyên mới có!
Trong số đệ tử của cả Đạo Tông, cho dù là Ứng Tiếu Tiếu cũng chưa thể khiến Lâm Động có cảm giác này.
- Hắn là ai?
Lâm Động khẽ hỏi, hắn nhớ dường như trong Đạo Tông không có nhân vật nào thế này.
- Là Vương Diêm!
Ứng Hoan Hoan khẽ cắn môi, giọng nói thánh thót bỗng trở nên trầm thấp. Nguồn truyện: Truyện FULL
- Có chuyện gì vậy?
Lâm Động nheo mắt, từ khi quen biết đến giờ đây là lần đầu tiên hắn thấy Ứng Hoan Hoan có vẻ mặt thế này.
Ứng Hoan Hoan trầm ngâm một lúc rồi khẽ nói:
- Còn nhớ lần trước ta từng nói, trong cuộc So tài Tông phái lần trước, Đại sư tỷ Thiên Điện lúc đó của Đạo Tông chúng ta bị Nguyên Môn giết không?
- Ừm!
- Vị Đại sư tỷ đó chính là tỷ tỷ ruột của Vương Diêm!
Ứng Hoan Hoan khẽ nắm tay lại, hít sâu vào một hơi, nói.
- Vương Diêm sư huynh lúc đó là đệ tử của Thiên Điện, tính ra tư cách cao hơn tỷ tỷ ta một chút. Nếu tính thật sự ra thì hắn mới là người có tư cách cao nhất trong số đệ tử trẻ tuổi của Đạo Tông chúng ta! Sau sự việc năm đó, Vương Diêm sư huynh bị đả kích rất lớn, tính cách thay đổi rất nhiều, cộng với việc hồi đó cha ta vì toàn cục mà kìm chế sự phẫn nộ và báo thù trong Đạo Tông. Lúc ấy Vương Diêm sư huynh bị thù hận che mờ lý trí, sau đó xông vào đại điện nghị sự chỉ vào cha ta mà chửi. Sau đó, sư huynh ấy chỉ ở lại Đạo Tông thêm nửa năm rồi bỏ đi. Mấy năm nay thỉnh thoảng nghe được một vài tin tức về huynh ấy. Nghe nói huynh ấy đã giết rất nhiều người của Nguyên Môn, bị Nguyên Môn truy đuổi. Ngoài ra, Vương Diêm sư huynh xếp thứ hai trong Tông Phái Thông Tập Bảng!