Ngọn núi khổng lồ rơi từ trên trời xuống, trên đó b*n r* vô số chùm sáng rồi đan xen vào nhau, trong nháy mắt đã hình thành nên một đạo quang trận khổng lồ.
Lâm Động ở phía dưới ở ngay chính giữa quang trận!
Uỳnh!
Nguyên lực bùng phát, ngọn núi cùng quang trận như thiên thạch từ trên trời rơi xuống đem theo sức mạnh kinh người oanh kích về phía Lâm Động.
Rắc rắc!
Ngọn núi còn chưa rơi hẳn xuống mà kình lực đã khiến mặt đất tách ra thành vô số đường rãnh khổng lồ, thậm chí còn rung chuyển dữ dội.
Đệ tử Đạo Tông đứng xung quanh vội vàng lùi ra xa, ánh mắt ngưng trọng nhìn cảnh tượng đó. Làn sóng năng lượng truyền tới khiến bọn họ biết rằng nếu đổi lại là bọn họ ở đó thì có lẽ bị áp chế không động đậy được rồi.
- Hắn cũng có chút bản lĩnh!
Mạc Lăng trầm giọng nói.
- Nói thế nào thì hắn cũng là đệ tử trẻ tuổi ưu tú nhất của Hồng Nhai Động. Mà Hồng Nhai Động cũng có thể coi là Tông phái siêu cấp, sao có thể yếu được?
Ứng Hoan Hoan nhíu mày nói.
- Không biết Lâm Động có dùng Đại Hoang Vu Kinh không. Từ sau khi tham ngộ thành công hình như chưa thấy huynh ấy thi triển bao giờ.
Mạc Lăng cười hì hì, ánh mắt nhìn Lâm Động đầy chờ mong và hiếu kỳ.
- Không biết hắn giấu bao nhiêu thủ đoạn nữa? Nếu không bị ép đến bước đường cùng thì ta nghĩ hắn sẽ không dùng Đại Hoang Vu Kinh, vì thế e là ngươi thất vọng rồi!
Ứng Hoan Hoan nghiêng đầu nghĩ rồi uể oải nói.
- Không sao, chỉ cần đánh bay được tên kia đi, dù không được thấy Đại Hoang Vu Kinh cũng sảng khoái rồi!
Mạc Lăng cười nói.
Nghe thế Ứng Hoan Hoan cũng gật đầu tán đồng, đang định nói gì đó thì lông mày bỗng nhướng lên, nhìn vào trong trận đấu. Ở đó Lâm Động cũng ngẩng lên nhìn quang trận khổng lồ đang ập tới.
- Hồng Nhai Động Kinh sao? Cũng là một môn vũ kỹ lợi hại!
Quang trận ngày một tới gần, nhưng gương mặt Lâm Động không hề có sự hoảng loạn, ngược lại hắn nhếch mếp cười, rồi thở ra một hơi, nguyên lực hùng hồn bắt đầu dâng tràn như thủy triều.