Phía trước Ứng Hoan Hoan không xa cũng là một nữ tử, người này mặc hồng y, dáng người thanh mảnh cao ráo, cũng rất xinh đẹp, hàng lông mày hơi nhướng lên cũng cho thấy đây là người khá cao ngạo.
Nữ tử hồng y tay cầm cây roi màu đỏ nhìn tựa con rắn uốn lượn, năng lượng tỏa ra từ đó cũng cho thấy đó là món Linh bảo Thiên cấp uy lực không nhỏ.
- Nữ nhân đó chính là Tống Yến, đứng trong ba thứ hạng đầu của đệ tử Hồng Nhai Động, nghe nói trước đây không lâu đã đột phá Bát Nguyên Niết Bàn, thực lực có thể sánh ngang với một số đệ tử thân truyền ưu tú của Tứ Điện chúng ta.
Mạc Lăng thấp giọng nói.
Lâm Động khẽ gật đầu, sau lần trở về thực lực Ứng Hoan Hoan đã tăng tiến, cũng đạt tới Bát Nguyên Niết Bàn, nữ tử hồng y kia muốn thắng nàng ta cũng không phải đơn giản.
Vừa nghĩ, ánh mắt Lâm Động bỗng nhìn về phía bọn người Hồng Nhai Động, ở hàng đầu tiên là hai lão giả áo xám ngồi trên ghế, nheo mắt cười nhìn trận giao đấu, phía trước ngực bọn họ có một tấm huy hiệu có hoa văn vách núi.
Lâm Động nhìn qua hai người ấy rồi nhìn về sau. Ở đó là một nam tử hắc y đang đứng khoanh tay, nhìn cuộc giao đấu với vẻ khá thích thú.
Khí tức của nam tử này mạnh hơn nữ tử hồng y kia, thậm chí còn có thể đã đột phá Cửu Nguyên Niết Bàn. Thực lực đó có thể kháng cự được với Thanh Diệp, Mục Lực. Xem ra đệ tử Hồng Nhai Động lần này đúng là có một số người bản lĩnh không tệ.
- Hắn là kẻ mạnh nhất trong thế hệ đệ tử trẻ tuổi của Hồng Nhai Động, Hoắc Chân. Nghe nói hắn đã là Bát Nguyên Niết Bàn đỉnh phong, lúc nào cũng có thể xung kích Cửu Nguyên Niết Bàn. Ngoài ra hắn cũng là người chưa ra tay còn lại của Hồng Nhai Động.
Mạc Lăng nói tiếp.
Lâm Động khẽ gật đầu. Khi bọn họ nói chuyện thì đệ tử Đạo Tông đang phấn khích vì có cứu binh đến cũng nhanh chóng tránh đường cho hai người bọn họ đi.