- Đại Hoang Vu Kinh do đích thân ta sáng tạo nên. Nếu tu luyện được nó, khi thi triển, trong vòng vạn dặm sẽ biến thành hoang địa, mọi sức sống sẽ tập trung trên người ngươi, sức mạnh có thể phá tan thiên địa.
Trên tấm bia, bóng người rung lên, giọng nói cổ xưa kia truyền ra, trong đó có chút đắc ý, hiển nhiên đạo Bi Linh này rất hài lòng về vũ kỹ mình sáng tạo nên.
- Ngoài ra, hình như ngươi đã tu luyện vũ kỹ của tiểu tử Đại Hoang Đế, tuy chỉ là Linh Vũ kỹ nhưng nếu tu luyện thành công Đại Hoang Vu Kinh, hai thứ đó tương trợ bổ sung cho nhau, sức mạnh tăng gấp mấy lần!
Nghe vậy Lâm Động khựng người, rồi ánh mắt hiện vẻ vui mừng, thu hoạch này ngoài sự tưởng tượng của hắn. Xem ra vị Đại Hoang Đế kia và Bi Linh này cũng có quan hệ không tệ…
Lâm Động ngẩng lên nhìn bốn chữ cổ xưa đang lơ lửng quanh mình. Hắn có thể cảm nhận được lượng thông tin lớn từ trong đó, thứ vũ kỹ này có lẽ vượt qua Linh Vũ kỹ và đạt đến phạm trù Thiên Vũ kỹ rồi!
Thiên Vũ kỹ có thể biến sức mạnh của thiên địa thành của mình. Ví dụ như Đại Hoang Vu Kinh có thể biến mặt đất thành hoang địa, rút đi sức sống của thiên địa. Uy lực đó khó lòng đo đếm được, dù là đối thủ thực lực mạnh hơn cũng có thể chiến thắng.
Vũ kỹ ở tầng thứ này dù là trong Tông phái siêu cấp của Đông Huyền Vực cũng có thể coi là vũ kỹ trấn phái. Theo Lâm Động đoán thì trong số rất nhiều vũ kỹ hắn tu luyện, có lẽ chỉ có Thanh Thiên Hóa Long Quyết của Thanh Trĩ là đạt đến trình độ Thiên Vũ kỹ, nếu tu luyện thành công Đại Hoang Vu Kinh này thì lại thêm một loại nữa.
Mà nghe nói sau Thiên Vũ kỹ vẫn có vũ kỹ mạnh hơn nữa, chỉ có điều thứ vũ kỹ ấy đã thật sự có sức mạnh thần quỷ khó dò, hủy diệt thiên địa. Cường giả bình thường, thậm chí Tông phái siêu cấp cũng không thể chạm tới.
- Đại Hoang Vu Kinh, bản chất nằm tại hai chữ Hoang Vu, ngươi đã phá giải được cục diện vừa rồi, có nghĩa cũng đã lĩnh ngộ được kha khá về hoang vu!
Bi Linh trên tấm bia nói.
- Hoang vu tuy hoang tàn thê lương nhưng không phải hoàn toàn đoạt mất sức sống của vạn vật. Vạn vật trong thiên địa tuần hoàn luân chuyển, hoang vu chỉ là sức sống ẩn tàng, đợi đến mùa xuân mà sống lại, bừng bừng sinh cơ.