Trên mặt đất vàng khô cạn, một bước chân đặt xuống một cách yếu ớt, một chút bụi bay lên, dường như trần ai cũng không có chút sức sống nào!
Lâm Động ngẩng đầu lên, có phần ngây dại nhìn vùng đất vẫn không thấy điểm cuối đâu, ánh mắt vốn nhạy bén giờ đã xuất hiện sự mơ hồ.
Hắn đã đi một tháng rồi!
Trong suốt một tháng hắn chỉ nhìn thấy vùng đất mênh mông vô tận, màu vàng sẫm phản chiếu trong mắt hắn, dường như cả đồng tử cũng bị đổi màu rồi.
Làn da hắn đã trở nên khô kéo, tóc cũng khô quăn lại, nhìn từ xa giống như người đang bị bệnh vậy.
Lâm Động mím chặt đôi môi khô cong tái nhợt, giơ đôi bàn tay ra, những ngón tay thon dài trước đây đã trở nên thô ráp dị thường, rồi hắn chầm chậm nắm tay lại, sức mạnh hùng hồn trước đây đã biến mất.
Vùng hoang địa này đã hút hết sức mạnh của hắn!
Hắn có thể cảm nhận được năng lượng trong người mất dần qua những bước đi. Hắn đã từng định ngồi yên một chỗ để chống lại sự mất năng lượng này nhưng vô ích. Hắn biết một khi sức mạnh mất hết thì Đại Hoang Vu Kinh đừng nghĩ đến nữa!
- Đúng là không đơn giản!
Lâm Động cười khổ, cúi xuống nhìn một ngọn cỏ khô dưới chân. Trên đỉnh ngọn cỏ có đóa hoa khô héo, hắn với tay xuống, vừa chạm vào thì đóa hoa đã tan theo gió.
- Nhưng mà… chịu thua thế này thì mất mặt quá!
Khóe miệng Lâm Động cong lên tạo thành nụ cười khó coi, rồi hắn thở hắt ra, tiếp tục lê những bước chân nặng trịch như đeo chì tiến lên phía trước.
o0o
Rầm!
Khi Lâm Động tiếp tục tiến bước, trên một vùng đất cũng hoang vu như vậy, một thân hình to lớn lắc lư rồi ngã vật ra. Toàn thân người đó khô cong nứt nẻ, không có máu chảy, chỉ có những đốm sáng phát ra từ cơ thể hắn, dường như thân hình sắp biến mất.
Những điểm sáng bay lên trước mắt, trên gương mặt khô nứt đáng sợ của Tưởng Hạo cũng hiện sự không cam tâm và vẻ đầy mệt mỏi.
Trên mặt đất xung quanh hắn có một số vết nứt, hiển nhiên là bị hắn đánh vỡ. Ở nơi quỷ dị thế này, rõ ràng phát điên không thể giải quyết được vấn đề.
- Thất bại rồi!
Tưởng Hạo lẩm bẩm, ánh mắt bắt đầu mơ hồ, thân thể hắn cuối cùng biến thành những điểm sáng biến mất trên vùng đại địa mênh mông.
Sau khi hắn biến mất, nơi đây trở lại sự yên tĩnh chết chóc, thiên địa tối lại tựa như cũng đã chết.