Năng lượng rất nhỏ ấy xuất hiện rất đột ngột, nhưng vì nó phát ra từ cơ thể của Lâm Động nên hắn lập tức phát hiện ra ngay, đồng tử hắn cũng vì thế mà co rút lại.
Vì thứ sức mạnh ấy phát ra từ Thạch phù thần bí!
Hơn nữa nó có vài phần quái dị, nói chính xác thì nó có mục tiêu rất rõ ràng, mà tính huống này là lần đầu tiên hắn gặp từ sau khi có Thạch phù thần bí!
- Tại sao Thạch phù lại nhằm vào Đại Hoang Vu Bi?
Lâm Động nhíu mày lẩm bẩm, hắn ngẩng đầu lên nhìn tấm bia khổng lồ trước mặt. Bề mặt tấm bia có màu vàng nhạt do thời gian, hơn nữa nó không phẳng lỳ mà có rất nhiều vết lồi lõm, rồi vô số vết nứt lan khắp nơi, nhưng nói chung nhìn tổng thế đó không phải vấn đề gì lớn.
Lâm Động cẩn thận quan sát kỹ mọi chỗ trên tấm bia, mấy phút sau hắn bỗng nheo mắt lại nhìn chăm chú về một chỗ có một vài lỗ đen nhỏ bé khó nhận ra.
Đúng vào lúc Lâm Động nhìn vào những lỗ đen ấy hắn bỗng nhận thấy Thạch phù thần bí bỗng chấn động, năng lượng lại lan tỏa.
Ánh mắt Lâm Động hiện lên sự kinh ngạc và nghi hoặc, rồi hắn nhìn xung quanh thì phát hiện trên tấm bia có không ít những điểm đen như thế. Chỉ có điều tấm bía quá lớn cộng với sự xâm thực của thời gian nên có điểm đen như vậy cũng là chuyện bình thường. Nếu không phải vì Lâm Động có Thạch phù thần bí thì hắn cũng không chú ý đến những điểm đen bình thường đó.
Lâm Động nhìn những điểm đen ấy, chần chừ một chút rồi tiến lên, thò ra một ngón tay chạm vào một cái lỗ đen.
Năm người Lâm Động và bọn Tưởng Hạo đều ở rất gần tấm bia, trước đó bọn Tưởng Hạo cũng quan sát tấm bia rất kỹ, bọn họ cũng đã chạm tay vào tấm bia nên hành động của Lâm Động lúc này cũng không gây chú ý gì cho mọi người xung quanh.
Ngón tay Lâm Động khẽ chạm lên cái lỗ đen… Vào khoảnh khắc chạm vào nó, sắc mặt Lâm Động bỗng kịch biến.
Nơi ngón tay hắn tiếp xúc, một tia năng lượng kỳ dị đột nhiên chui vào cơ thể hắn, nó lạnh như băng và không có chút sức sống nào, dường như còn có tà khí quỷ dị!