Thôn Phệ Tổ Phù!
Bốn chữ đó vừa lọt vào tai Lâm Động liền cảm thấy một cảm giác lạnh toát dâng lên trong tim rồi lan tỏa khắp cơ thể, ngay sau đó thân thể hắn gần như căng lên như dây đàn, tựa mãnh thú khi gặp nguy hiểm.
Từ sau khi có được Thôn Phệ Tổ Phù, Lâm Động luôn rất thận trọng, không đến lúc bức thiết hắn tuyệt đối không dùng. Vì hắn biết sức mê hoặc của Thôn Phệ Tổ Phù, sức mạnh mê hoặc đó đủ để khiến những cường giả đỉnh cấp cũng phải nổi lòng tham.
Hắn không biết vị Chưởng giáo này rốt cuộc làm thế nào lại phát hiện được hắn có Thôn Phệ Tổ Phù, nhưng điều đó không ngăn cản hàng trăm ngàn suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.
Nhưng ngoài ra hắn cũng cảm thấy may mắn vì bí mật lớn nhất là Thạch phù thần bí không bị phát hiện.
Tuy vẫn không rõ rốt cuộc Thạch phù thần bí có tác dụng gì nhưng dựa vào trực giác hắn có thể cảm nhận được mức độ quan trọng của nó. Từ mức độ nào đó mà nói thì có lẽ nó còn mạnh hơn cả Thôn Phệ Tổ Phù!
Chưởng giáo Đạo Tông, Ứng Huyền Tử, một trong những cường giả đỉnh cấp của Đông Huyền Vực, đó là một số thông tin mà Lâm Động biết được từ Ngộ Đạo. Trước mặt nhân vật như vậy, không ngờ hắn đã cẩn thận như thế nhưng vẫn bị phát hiện một vài bí mật…
Cường giả như vậy thật đáng sợ!
- Ngươi đúng như những gì Hoan Hoan nói, quá thận trọng!
Ứng Huyền Tử, Chưởng giáo Đạo Tông mỉm cười, đôi mắt như xuyên thấu mọi suy nghĩ của Lâm Động.
Lâm Động chỉ có thể trầm mặc, có những chuyện hắn bắt buộc phải giữ sự cẩn thận kia trong lòng.
- Thôn Phệ Tổ Phù đúng ra rất quý giá, nhưng trên thế gian này không phải ai cũng có khả năng có được nó!
Giọng nói chậm rãi ôn hòa của Ứng Huyền Tử khiến Lâm Động vốn căng thẳng được thả lỏng hơn một chút.
Lâm Động ngẩng đầu lên nhìn gương mặt Ứng Huyền Tử với nụ cười ôn hòa, sự cảnh giác trong ánh mắt cũng mất đi một chút. Mấy năm nay hắn cũng đã gặp được rất nhiều loại người, từ những điểm rất nhỏ hắn có thể nhận ra con người trước mắt vô vùng bao dung.
Đó là khí độ mà Chưởng giáo chân chính của Tông phái siêu cấp phải có.