Trong lúc mơ màng dường như Lâm Động nghe được một giọng nói lanh lảnh quyến rũ khiến người ta muốn mở mắt ra nhìn dung nhan của chủ nhân giọng nói ấy… Nhưng cuối cùng Lâm Động không mở mắt được, sự mệt mỏi dâng tràn khiến mắt hắn luôn ở trạng thái nhắm nghiền.
Sự mệt mỏi đó hình như kéo dài khá lâu, rồi cuối cùng đôi mắt ấy cũng gắng gượng mở ra được một khe hở nhỏ.
Ánh sáng ấm áp chiếu rọi khiến hắn mở mắt to hơn, ánh sáng xua tan đi bóng tối.
Khi mở mắt ra, xuất hiện trước mắt hắn là một gian phòng u tĩnh đầy mùi đàn hương, màu đỏ lan tỏa khắp tầm mắt.
Lâm Động nhìn quang cảnh lạ lẫm này, ánh mắt thoáng chút thất thần, rồi bỗng ngồi bật dậy, định nhảy lên, nhưng cơ thể mềm nhũn, tứ chi mất hết sức lực!
Cảm giác bất lực khiến sắc mặt Lâm Động chợt biến, nhưng rồi hắn dần bình tĩnh lại, lông mày nhíu lại như hồi tưởng lại điều gì đó.
- Cuối cùng hình như Ứng Hoan Hoan đến!
Lâm Động lẩm bẩm, hắn nhớ lại lúc cuối cùng dường như nghe được giọng nói quen thuộc, có lẽ người của Đạo Tông đã đến.
- Không ngờ lại bị thương thành thế này!
Lâm Động cúi xuống nhìn bàn tay trắng bệch của mình, lông mày không khỏi nhíu lại, hắn có thể cảm nhận được từng cơn đau nhức trong cơ thể, thậm chí việc vận chuyển nguyên lực cũng gặp trở ngại, rõ ràng lần này hắn bị thương rất nặng.
Đương nhiên Lâm Động không nghĩ đối thủ hắn đối mặt là ai, thực lực bản thân của hắn chỉ là Ngũ Nguyên Niết Bàn, dù có năng lực của Thiên Phù sư Tứ ấn và các loại thủ đoạn khác, có thể kháng cự được với Bát Nguyên Niết Bàn đã là rất xuất sắc rồi. Lần này nếu không phải nhờ Tiên Nguyên Cổ Quả gia tăng sức mạnh thì Lâm Động tuyệt đối không phải là đối thủ của Diêu Linh Cửu Nguyên Niết Bàn, huống hồ là khiến hắn bị trọng thương.
Cửu Nguyên Niết Bàn cũng có thể coi là đệ tử cấp cao nhất trong các Tông phái siêu cấp, trong cả Đông Huyền Vực cũng có danh tiếng không nhỏ. Lâm Động lần này có thể tạo nên cục diện ngang tay như vậy trước Diêu Linh, việc này truyền ra ngoài chắc chắn gây chấn động không nhỏ.
Lâm Động chầm chậm bước xuống khỏi giường, nguyên lực trong người hắn lúc này trống rỗng, chắc phải điều dưỡng vài ngày mới hồi phục được.
Két két!
Lâm Động đẩy cửa ra, ánh nắng ấm áp chiếu lên người hắn. Dưới ánh sáng ấy, Lâm Động cảm thấy cơn đau trong người dịu đi phần nào.
Bên ngoài là một dãy hành lang rộng rãi, phía trước là một khu đình viện u tĩnh. Trong đình viện lúc này có một vài người đang ngồi, khi nghe thấy có tiếng cửa mở bọn họ vội quay lại, rồi gương mặt đều hiện lên vẻ vui mừng.