Hơn chục thân ảnh huyền phù trên bầu trời, nguyên lực cuồng bạo không ngừng tỏa ra từ cơ thể bọn chúng. Ánh mắt bọn chúng lúc này đều mang đầy sự u tối nhìn về khe nứt trên vách núi.
- Lâm Động, trốn cả một đêm vẫn chưa đủ sao?
Diêu Linh chắp hai tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào trong khe nứt, giọng nói mang đầy sát ý và nộ khí, cả đêm tìm kiếm hiển nhiên đã khiến cho hắn khá bực mình.
- Mũi ngươi cũng so sánh được với súc sinh nhỉ?
Tiếng cười nhẹ vang ra từ khe nứt, rồi đất đá bay lên tứ tung, hai thân ảnh từ trong bay ra, chính là Lâm Động và Ứng Hoan Hoan!
Vừa hiện thân, Lâm Động đã nhanh chóng nhìn lên không trung. Trước mặt số lượng người tuy không bằng hôm qua nhưng trận hình này vẫn không thể coi thường. Ngoài Diêu Linh khó đối phó nhất ra, Tô Lôi và La Dật của Ma Ấn Chúng cũng có mặt, những kẻ khác thì khí tức cũng đều là Thất Nguyên Niết Bàn!
Một Cửu Nguyên Niết Bàn, hai Bát Nguyên Niết Bàn, và hơn bảy Thất Nguyên Niết Bàn, cho dù Lâm Động đã có chuẩn bị tâm lý nhưng bàn tay trong tay áo vẫn không kìm được mà nắm chặt lại.
Ứng Hoan Hoan đứng phía sau hắn, ánh mắt cũng hiện vẻ lo lắng. Dù biết lực chiến đấu của Lâm Động hơn hẳn thực lực bề ngoài của hắn, nhưng bất luận thể nào, thực lực vốn có của hắn chỉ là Ngũ Nguyên Niết Bàn, chỉ đối phó với mình Diêu Linh cũng đã vô cùng miễn cưỡng, huống hồ ở đây còn có một đám hung đồ xếp hạng cao trong Tông Phái Thông Tập Bảng như Tô Lôi và La Dật.
- Tiểu tử, lần này ngươi không có cơ hội chạy thoát nữa đâu!
Diêu Linh nhìn Lâm Động trên đỉnh núi với ánh mắt lạnh lẽo.
- Ngoan ngoãn giao Tiên Nguyên Cổ Chủng ra, ta có thể cho hai ngươi làm đôi uyên ương vong mệnh. Nếu không thì hôm nay ta sẽ cho các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong!
Nói đến khúc cuối, sắc mặt Diêu Linh đã trở nên hung hăng, sát ý lạnh băng b*n r* khiến nhiệt độ xung quanh như hạ thấp xuống một chút.
Lâm Động bình tĩnh hơi nghiêng đầu nhìn thiếu nữ phía sau lưng mình, khẽ nói: