Trên đỉnh núi, màu xanh rừng rậm lan tràn đến tận cuối tầm mắt, nhìn từ xa sẽ thấy giống như một mảnh hải dương màu xanh biếc.
Ứng Hoan Hoan ngồi trên tảng đá xanh, mái tóc màu đen vốn buộc đuôi ngựa lúc này như đổ xuống như thác, phủ xuống tận phần eo thon gọn mềm mại. Gió nhẹ khẽ thổi, tóc đen ban lất phất, phảng phất có hương thơm tỏa ra.
Bàn tay ngọc ngà không tỳ vết của nàng thiếu nữ khẽ đặt lên cây đàn tranh, từ từ nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn bầu trời phương xa, nơi đó có tiếng gió rít gấp gáp, khí hung sát nhanh chóng truyền tới.
Vút vút vút!
Âm thanh xé gió phá vỡ sự tĩnh lặng của phiến hải dương xanh biếc, từ xa xa, rất nhiều bóng người đang bay tới, khi còn cách tảng đá xanh kia một đoạn thì dần chậm lại.
- Ha ha, đệ tử của Đạo Tông hiện tại kẻ nào cũng điên cuồng!
Diêu Linh vừa hiện thân, nhìn thấy Ứng Hoan Hoan đang ngồi trên đỉnh núi, không kìm được lắc đầu cười, nói:
- Nếu ngươi tưởng Diêu Linh ta biết thương hoa tiếc ngọc thì e là ngươi sẽ thất vọng đấy!
- Ha ha, nha đầu này cũng xinh đẹp lắm, hay là đem về hưởng thụ đi!
Một tên cường giả Ma Ấn Chúng nở nụ cười quái dị, ánh mắt không chút cố kỵ lướt qua người Ứng Hoan Hoan.
Xung quanh còn có không ít kẻ nữa đều phá lên cười quái dị.
- Tô Lôi, giải quyết nàng ta đi! Những người còn lại cùng ta đuổi tiếp. Tiên Nguyên Cổ Chủng không có trên người nàng ta!
Diêu Linh lạnh lùng nhìn Ứng Hoan Hoan rồi vẫy tay, nói.
Thế nhưng khi hắn vừa dứt lời, nàng thiếu nữ áo trắng váy xanh đã nở nụ cười, ngón tay gảy lên dây đàn, trong đôi mắt to tròn đen mà sáng kia bỗng có hồng quang kỳ dị.
- Ngươi cũng đánh giá mình quá cao rồi, muốn đi thì phải vượt qua cầm trận của ta đã!
Dứt tiếng cười, gương mặt Ứng Hoan Hoan lạnh băng, một luồng sức mạnh cực lớn bùng phát, gần đến cảnh giới Bát Nguyên Niết Bàn!
- Chỉ thế thôi sao?
Nhưng Diêu Linh thấy thế chỉ phì cười.
Ứng Hoan Hoan cụp mắt xuống, bàn tay đặt lên cây đàn, rồi ngón tay bỗng ấn mạnh xuống. Máu tươi trào ra từ lòng bàn tay nàng, gần như ngay lập tức, cây đàn tranh bị nhuốm một màu huyết hồng sắc!