Soạt soạt!
Âm thanh xé gió không ngừng vang vọng trên khoảng không vùng quặng mỏ. Ngay sau đó, đám người Lâm Động liền nhìn thấy từng đạo thân ảnh mà khí thế hoàn toàn không yếu, phá gió mà đến cuối cùng huyền phù trên bầu trời.
Ánh mắt Lâm Động nhìn những bóng dáng đang lao vút đến kia, ánh mắt cũng dần dần ngưng trọng lại. Từ trên mình những người này, hắn có thế cảm nhận một chút uy áp tương đối cường hãn, hiển nhiên, những người chạy đến này cũng không phải là nhân vật tầm thường gì.
- Lần này phiền phức rồi!
Gương mặt Nguyên Phương cũng vì những người đến này mà dần trở nên khó nhìn, sau đó cắn răng, thấp giọng nói.
- Ngươi biết những người đó ư?
Lâm Động nhẹ giọng hỏi.
Nguyên Phương cười khổ một tiếng, nói:
- Có nhìn thấy trên bầu trời phương Bắc ở kia không, cái tên mặc y phục màu xanh lục kia tên là Tiêu Thiên, thường gọi Thực Ma Thủ, đứng thứ năm trên Tông Phái Thông Tập Bảng, thực lực Bát Nguyên Niết Bàn!
Ánh mắt Lâm Động nhìn sang đó, quả nhiên là nhìn thấy một tên áo xanh lục ở đó. Người này thoạt nhìn chừng ba mươi tuổi, thân thể cao ráo, gương mặt có vẻ tuấn dật, chỉ có điều lại có tà khí quấn quanh. Hai tay hắn lúc này thả lỏng phía sau, ánh mắt mang theo một chút hồ nghi tập trung nhìn bọn họ.
- Cái tên trên bầu trời phía Nam, tên là La Dật, còn gọi Đồ Tể, đứng thứ sáu trên Tông Phái Thông Tập Bảng, cảnh giới Bát Nguyên Niết Bàn.
Ánh mắt di chuyển, thân thể Lâm Động hơi rung lên một chút, sau đó liền nhìn thấy một tên nam tử mặc áo trắng. Gã nam tử này thoạt nhìn cực kỳ nhã nhặn, khuôn mặt tái nhợt, hoàn toàn không có nửa điểm phù hợp với cái danh xưng Đồ Tể của hắn.
Nhưng mà Lâm Động tự nhiên không có khả năng trông mặt đặt tên, gã nam tử áo trắng kia tuy rằng nét mặt tươi cười, nhưng hắn lại có thể cảm nhận được từ thân thể người kia một thứ khí tức huyết tinh nhàn nhạt, có thể nhìn thấy, người này cũng là một nhân vật hung sát!
- Còn vài người khác nữa, đều có chút tiếng tăm ở Huyết Nham Địa!
Nguyên Phương chua xót nói, xem ra hôm nay muốn thoát thân thuận lợi cũng không phải là việc dễ dàng gì.
Trong lòng Lâm Động thầm than, nhưng mà cũng không có cảm giác hinh hoàng gì. Mấy năm nay hắn đã từng trải rất nhiều, cục diện trước mắt tuy rằng cũng không được tốt lắm, nhưng muốn ép Lâm Động hắn vào tử lộ cũng không phải là việc đơn giản gì.
Mà ngay khi ý nghĩ trong lòng Lâm Động chuyển động, hắn đột nhiên cảm thấy trong lòng bàn tay mình mát lạnh, một thứ gì đó lạnh buốt oánh nhuận được nhét vào trong tay hắn. Lập tức hắn sửng sốt, vừa định nói gì, khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng thiếu nữ đã xuất hiện trước mặt hắn.
- Lâm Động, cho dù như thế nào đi nữa, ngươi nhất định phải mang Tiên Nguyên Cổ Chủng về đến Đạo Tông!