Trên gốc đại thụ, thiếu nữ áo xanh váy trắng ngồi xếp bằng, đàn tranh xanh biếc giống như phỉ thúy được nàng để nhẹ trên hai đầu gối, bàn tay ngọc thủ trắng muốt như dương chi bạch nhọc nhẹ nhàng đưa ra, sau đó chầm chậm rơi xuống trên dây đàn.
Tính tang!
Dây đàn khẽ rung nhẹ, không gian xung quanh Ứng Hoan Hoan dường như đều vặn vẹo lên một trận. Cô nàng lúc này, đôi mắt trong suốt nhìn chăm chú cây đàn tranh phía trước, trong chớp mắt, dường như rơi vào một loại trạng thái cực kỳ chuyên chú và tập trung tư tưởng. Một loại chấn động vô cùng kinh người từ trong thân thể nàng và cây đàn tranh trước mặt nháy mắt lan tràn ra.
Lâm Động tựa hồ có chút kinh hãi nhìn cỗ ba động kinh người đang tản mát ra từ trên thân thể của Ứng Hoan Hoan, chợt ánh mắt liếc nhìn xuống cây đàn tranh màu phỉ thúy bên dưới, đồng tử liền co rút lại một chút.
- Là Linh bảo sao?
Từ chấn động kinh người kia mà xem, cây đàn tranh trong tay Ứng Hoan Hoan hiển nhiên là một Linh bảo cực kỳ cường đại. Hơn nữa nhìn vào mức độ của sự ba động đó, thậm chí so với Hắc Long Phiên Thiên Ấn mà hắn đạt được trong Chiến trường Viễn Cổ còn cường hãn hơn. Có lẽ trong tầng cấp Linh bảo Thiên cấp, cũng đủ để được xưng là thượng đẳng.
- Thân phận của nha đầu kia e rằng không kém!
Trong lòng Lâm Động lóe lên suy nghĩ này, cái loại Linh bảo Thiên cấp thượng đẳng này hiển nhiên chính là bảo vật không tầm thường, nếu như mang ra bán đấu giá, chí ít cũng trị giá hơn ngàn vạn Niết Bàn Đan, các đệ tử bình thường, căn bản xuất ra không nổi khoản tiền lớn này!
Mà đối với thân phận của Ứng Hoan Hoan, Lâm Động lại biết được không nhiều lắm. Hắn chỉ biết rằng tỷ tỷ của nàng là Đại sư tỷ Thiên Điện, là nhân vật xuất chúng nhất trong số thế hệ trẻ tuổi của Đạo Tông, bây giờ xem ra, đôi tỷ muội này trong Đạo Tông có lẽ bối cảnh cũng không đơn giản!
Đông!
Trong lúc ý nghĩ trong lòng Lâm Động đang xoay chuyển, hai người Khương Côn và Viên Lăng, đã lướt mạnh qua, nguyên lực hùng hồn bạo phát ra, trực tiếp bao phủ toàn thân Hỏa Tinh Viên Vương.
- Muốn động thủ sao?Muốn chết!
Hỏa Tinh Viên Vương nhìn thấy một màn này, trong đôi mắt hỏa hồng sắc cũng lóe lên sát ý hung ác. Đối diện với thế tiến công liên thủ của hai người Khương Côn, hắn lại không hề có chút dấu hiệu rút lui nào, trái lại còn sải bước ra. Sát khí ngập trời tràn ra che kín cả bàn tay to lớn giống hệt tinh thể hỏa hồng sắc kia, trên nắm tay lại còn mang theo một cỗ tinh phong sắc bén, hung hăng vỗ thẳng về phía hai người Khương Côn.
Ầm ầm!
Quyền phong cuồng bạo dị thường do ba người phát ra trực tiếp va chạm lẫn nhau ngay giữa không trung. Trong lúc hai bên tiếp xúc nhau, một thanh âm va chạm nhất thời vang vọng toàn trường. Sau đó một cỗ lốc xoáy năng lượng cực kỳ kinh người trong khoảnh khắc thổi quét lên, trực tiếp đẩy lùi hai người Khương Côn lùi về sau mười mấy bước. Mà bên kia, Hỏa Tinh Viên Vương cũng chỉ lùi về sau hai bước đã có thể ổn định được thân hình. Sức chiến đấu dũng mãnh của Yêu thú, vào lúc này cũng triển lộ hoàn toàn không thể nghi ngờ.
- Chính chút xíu năng lực ấy cũng dám đến gây phiền phức cho Bổn vương sao? Thật là chẳng biết trời cao đất rộng gì cả!