- Vùng quặng mỏ của chúng ta đây là khu quặng mỏ có diện tích mênh mông nhất trong Huyết Nham Địa, những đệ tử đóng ở đây ước chừng có khoảng hơn trăm người. Đương nhiên, số lượng này đối với cái nơi hỗn loạn như Huyết Nham Địa này không được coi là nhiều, nhưng mà cũng may tên tuổi Đạo Tông chúng ta cũng không tệ, bình thường cũng sẽ không có người hoặc là thế lực nào đui mù không biết mà đánh chủ ý với chúng ta.
Vùng trời phía trên quặng mỏ đỏ thẫm, có mười mấy bóng người lướt qua, Nguyên Phương ở vị trí phía trước, chậm rãi giới thiệu cho bọn người Lâm Động tất cả vùng quặng mỏ thuộc về Đạo Tông bọn họ.
Cả người phi hành ở giữa không trung, ánh mắt của Lâm Động cũng không ngừng đảo nhìn xung quanh. Kể ra thì phòng ngự của nơi này cũng coi như nghiêm ngặt, thỉnh thoảng có người từ không trung lướt ngang qua, cảnh giới quan sát mọi động tĩnh xung quanh quặng mỏ.
Diện tích vùng Niết Bàn Tinh Khoáng này vượt quá sự tưởng tượng của Lâm Động rất xa, năm đó lúc ở trấn Thanh Dương, hắn cũng từng phát hiện qua quặng mỏ Dương Nguyên Thạch, có điều nơi đó so với nơi này ngay cả một góc cũng không bằng…
Sau khi Nguyên Phương dừng lại, một hàng người cũng dần dần tiến sâu vào quặng mỏ, màu sắc nơi đây so với bên ngoài càng trở nên đỏ thẫm, cả vùng đại địa dường như muốn bố cháy lên vậy, thaotj nhìn cực kỳ kỳ dị.
Bóng Nguyên Phương lướt qua, đột nhiên hạ xuống trên một tảng đá nhô cao, sau đó ánh mắt nhìn về phía trước. Phía sau nàng ta, bọn người Ứng Hoan Hoan, Lâm Động cũng nhanh chóng hạ người xuống, ánh mắt trông về phía xa.
Phía trước thạch phong là một mảng rừng rậm đỏ thẫm, trong rừng rậm đại thụ mọc san sát nhau, những chiếc lá màu đỏ lửa bị cơn gió nhẹ thổi đi, lập tức vũ động ào ào, hệt như một biển lửa.
Ánh mắt Lâm Động đảo qua rừng rậm đỏ thẫm, chợt ánh mắt ngừng lại. Dựa vào tinh thần lực, hắn có thể cảm nhận được trong rừng rậm kia lại có đến mấy chục luồng khí tức, những khí tức này tràn ngập sự thô bạo và hung sát, hơn nữa mỗi luồng khí tức đều cực kỳ dũng mãnh, e rằng không thu kém chút nào người đã bước chân vào Ngũ Nguyên Niết Bàn…
- Yêu thú sao?
Lâm Động nhìn về phía Nguyên Phương, hỏi.
- Hỏa Tinh Yêu Viên, một loài Yêu thú trong Huyết Nham Địa, cực kỳ khó đối phó, một khi xuất hiện đều là tụ tập thành đàn. Hơn nữa thực lực mỗi con đều vô cùng hung hãn, ở đây tối thiểu có không dưới bốn mươi con, nếu như thực sự phải giao đấu, cho dù có thể đuổi bọn chúng đi chăng nữa thì đệ tử của chúng ta ở đây e rằng cũng sẽ tử thương vô cùng nghiêm trọng.
Nguyên Phương nhấn mạnh nói.
- Nhiều Hỏa Tinh Yêu Viên thế sao?
Khương Côn và Viên Lăng ở bên cạnh cũng kinh ngạc. Tuy rằng bọn họ đều là người đã bước chân vào Thất Nguyên Niết Bàn, nhưng với số lượng nhiều thế này cũng tương đối nan giải.
- Phương tỷ, trước kia vùng lân cận khu vực này có lẽ không có Hỏa Tinh Yêu Viên xuất hiện thì phải? Bây giờ sao lại đột nhiên xuất hiện nhiều như thế?