Ánh mặt trời từ trên bầu trời chiếu xuống, trở thành vệt sáng, chiếu rọi trên người thiếu nữ mềm mại, nhỏ nhắn và thon dài, thoạt nhìn cực kỳ chói mắt.
Mái tóc dài đen nhánh, được người thiếu nữ buộc thành đuôi ngựa thả buông dài xuống chỗ eo, chỗ đuôi ngựa mang theo một chút đường cong, một loại thanh xuân và sức sống, lặng yên lan tỏa ra, khiến cho tinh thần của những người xung quanh đều âm thầm chấn động.
Bất kỳ ai khi lần đầu tiên trông thấy thiếu nữ thanh khiết này, e rằng tâm tình đều có chút vui sướng. Chỉ có điều Lâm Động lại là ngoại lệ, hắn nhìn đôi má xinh đẹp của Ứng Hoan Hoan, lại không kềm được sờ sờ mũi, không ngờ người bạn đồng hành lần này lại là nàng ta!
Bây giờ hắn cũng đã hiểu rõ, vì sao nụ cười của Ngộ Đạo lúc nãy lại cổ quái như vậy, thì ra lão già này sớm đã biết rồi.
Ánh mắt của Lâm Động dừng lại một chút trên người Ứng Hoan Hoan sau đó liền bỏ sang một bên, nhìn về phía bên cạnh. Ở nơi đó, còn có hai gã man tử đứng ngạo nghễ.
Hai người này dáng người cao gầy, bộ dạng cũng là có chút bình thường, hai người một mặc áo trắng, một mặc áo đen, thoạt nhìn cũng có chút dáng vẻ khí vũ hiên ngnag, chỉ có điều trong ánh mắt mà bọn họ ngẫu nhiên liếc nhìn Lâm Động, không khó phát hiện một loại khí chất cao ngạo. Đương nhiên Lâm Động cũng chẳng có suy nghĩ gì đối với việc này, những năm gần đây Hoang Điện luôn ở vị trí thấp nhất, khi những đệ tử khác của Tam Điện nhìn thấy bọn họ, khó tránh tự nhiên có chút cảm giác ưu việt như vậy.
Hơn nữa, từ bên trong cơ thể hai người này phát ra một loại nguyên lực ba động không thua kém gì đám người Tưởng Hạo cũng làm cho Lâm Động hiểu ra, hai người này trong điện của bọn họ có lẽ có địa vị không thấp, thậm chí nói không chừng cũng là thân phận đại đệ tử thân truyền, có chút ngạo khí cũng là hợp tình hợp lý.
- Ha ha, người của Hoang Điện cũng đến rồi sao?
Đứng phía trước ba người Ứng Hoan Hoan, một lão già tóc trắng cười tủm tỉm nhìn Ngộ Đạo cùng với Lâm Động vừa đáp xuống giữa sân, cười nói.
Ngộ Đạo cười gật gật đầu, chắp tay với lão già tóc trắng kia, sau đó nói với Lâm Động:
- Đây là Trưởng lão Bạch Hoa!
- Tiểu tử này chính là người gần đây đã gây ra náo động không nhỏ của Hoang Điện các ngươi, Lâm Động đấy sao? Vào điện chưa quá một tháng, đã trở thành đại đệ tử thân truyền, tốc độ này có thể thật sự phá kỷ lục Đạo Tông chúng ta rồi đấy.
Trưởng lão Bạch Hoa nhìn chằm chằm Lâm Động, cười nói.
Giọng nói của Trưởng lão Bạch Hoa vừa kết thúc, ánh mắt của Ứng Hoan Hoan ở phía sau lão đã không nhịn được lườm Lâm Động một cái. Sự việc này nàng ta hiển nhiên cũng nghe nói qua, mà ngay khi nhận được tin tức này, không chỉ nàng, ngay cả tỷ tỷ Ứng Tiếu Tiếu của nàng cũng có chút kinh ngạc. Hiển nhiên đều là chưa từng ngờ tới Lâm Động lại có thể trong khoảng thời gian nhanh như vậy trở thành đại đệ tử thân truyền của Hoang Điện.
- Trưởng lão đã quá khen, chẳng qua là các sư huynh khiêm nhượng, mới để cho ta thuận lợi vượt qua!
Lâm Động mỉm cười, nói.
Đối với những lời nói khiêm tốn này của Lâm Động, Trưởng lão Bạch Hoa nghĩ đến có chút ưa thích, vuốt vuốt chòm râu gật gật đầu, nói với Ngộ Đạo:
- Không kiêu ngạo không nóng nảy, là một hạt giống tốt, Hoang Điện ngươi lần này vận khí không tệ a!
- Đúng vậy!
Ngộ Đạo cười lớn một tiếng, không hề có chút khách khí nào. Biểu hiện trong khoảng thời gian này của Lâm Động, có thể nói là nhiều lần vượt quá dự liệu của hắn. Dựa theo loại tốc độ này, chỉ cần cho Lâm Động thêm một chút thời gian, có lẽ thành tựu sau này nhất định sẽ rất cao.