Vút!
Không trung vang lên liên một âm thanh xé gió. Trên đỉnh núi, mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía ấy nhìn với tâm trạng đầy háo hức.
- Cuối cùng cũng đến rồi!
Trước hàng vạn ánh mắt mong chờ, âm thanh ấy ngày càng vang lên kịch liệt hơn, rồi chỉ vài hơi thở sau, một thân ảnh xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Thân ảnh đó cuối cùng đáp xuống trung tâm quảng trường, rồi quay về phía Trần Chân, Ngộ Đạo ôm quyền, nói với vẻ xin lỗi:
- Đệ tử đã đến muộn!
- Ha ha, đến được là tốt rồi!
Trần Chân cười cười, tay vuốt râu, ánh mắt quét quanh người Lâm Động một lượt, nhưng không nhìn ra được hắn có thay đổi gì so với năm ngày trước đây.
- Lâm Động sư đệ, ta còn tưởng đệ muốn tránh không chiến hôm nay!
Bên trên đài cao, Tưởng Hạo chầm chậm đứng lên, nhìn xuống Lâm Động, cười nói.
- Sao Lâm Động dám chậm trễ lời mời của sư huynh chứ?
Lâm Động khẽ cười, nhẹ giọng nói.
- Ha ha, có khí phách!
Tưởng Hạo cười lớn, chân điểm lên thạch đài, thân hình tựa chim ưng bay xuống rồi xuất hiện trước Lâm Động, tay áo vung ra một luồng nguyên lực khiến không ít đệ tử phải kinh thán.
Cảm nhận được áp lực nguyên lực tỏa ra từ cơ thể Tưởng Hạo, Lâm Động khẽ nở nụ cười. Thất Nguyên Niết Bàn quả nhiên rất mạnh!
Lúc này xung quanh quảng trường, sau khi Lâm Động xuất hiện có không ít ánh mắt tập trung vào hắn. Thời gian này tuy danh tiếng của Lâm Động đã vang khắp nơi, ai ai cũng biết, đừng nói Hoang Điện, dù là đệ tử của ba điện còn lại cũng biết đến nhân vật số một Lâm Động. Nhưng những người thật sự đã gặp hắn thì không nhiều, huống hồ ở đây còn có rất nhiều đệ tử ký danh của Hoang Điện.
- Đó là Lâm Động sư huynh sao? Nghe nói huynh ấy mới đến Hoang Điện chưa được một tháng mà đã dám so tài với đại đệ tử thân truyền là Tưởng Hạo sư huynh rồi…
- Hừ, ngươi thì biết cái gì? Nghe nói Lâm Động sư huynh là quán quân của Bách Triều Đại Chiến đấy. Hơn nữa huynh ấy còn từ chối lời mời của Nguyên Môn để gia nhập Đạo Tông chúng ta. Bản lĩnh của huynh ấy không phải đệ tử thân truyền bình thường có thể sánh được đâu!